Tagged
xahoi


11:23 am
Cho những người đang sống

Trong những câu chuyện kể mà tôi đã từng được nghe ngoài sự sống còn có rất nhiều cái chết. Khi ai đó lựa chọn sự ra đi từ biệt cõi đời này vì một lý tưởng cao đẹp nào đó thì chúng ta gọi hành động đó là hy sinh cao cả.

Thuở nhỏ tôi rất thích nghe người lớn kể chuyện. Những câu chuyện kể đưa tôi đi từ thích thú này sang khám phá khác về những bí mật còn ẩn giấu đằng sau bức màn mang tên cuộc sống.

Bác trai kể tôi nghe về những gian nan, khổ ải mà hào hùng, anh dũng trong những năm tháng chiến tranh khi tôi còn chưa được sinh ra. Cô Bốn kể tôi nghe về những kỉ niệm ở miền Bắc khi cô cùng với bác tôi tập kết ra đó theo tiếng gọi của cách mạng.

Cách mạng là một từ để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng tôi và cả trong tư tưởng của tôi sau này. Khi còn nhỏ tôi chưa thể hiểu được hết ý nghĩa vĩ đại của hai tiếng đó nhưng nó luôn gợi lên trong tôi một điều gì đó vừa thiêng liêng vừa mạnh mẽ.

Bác dâu của tôi là người gốc Thái Bình. Sinh ra ở quê hương năm tấn nhưng bà buôn bán rất giỏi, cho đến những năm gần đây khi đã tám mươi tuổi thỉnh thoảng bà vẫn “đánh quả” một vài chuyến hàng về đất Bắc, vừa kết hợp thăm quê vừa thỏa chút “máu me” kinh doanh trong lòng. Cũng không có gì nhiều, mỗi chuyến bà thường mang về ngoài đó dăm tấn đậu nành hoặc vài tạ hạt cau khô, thuốc lá liếp…

Bà luôn tự hào về vựa lúa quê hương của mình và cả đức tính “tay làm hàm nhai” nữa. Bà thường bảo bà chẳng bao giờ ăn không của ai cái gì, và khi đó người nghe sẽ ngầm hiểu không dễ ăn không của bà điều gì, người buôn bán thường giỏi tính toán kĩ. Khi bà hào phóng với ai một điều gì thì có nghĩa rằng bà rất rất quý mến người đó. Bây giờ thì bà đã yếu đi nhiều, tuổi tác lấy đi sinh lực và cả niềm vui ngày ngày chợ búa của bà.

Những câu chuyện kể của người thân họ hàng, của những ông bà cụ hàng xóm láng giềng cứ thế bồi đắp cho vốn sống của tôi lớn lên dần theo thời gian.

Tôi không chỉ bắt đầu có tình yêu với cách mạng mà còn yêu những nét đẹp mộc mạc của cuộc sống làng quê, yêu những ngày hè mò cua bắt ốc, yêu những đêm mưa lâm thâm bắt ếch, thả lờ. Giờ thì nhiều người trong số những “pho truyện đời” ấy không còn nữa, những người còn ở lại với đất quê thì cũng đã ở tuổi gần đất xa trời. Những câu chuyện dài hơn tiểu thuyết ấy cứ lần lượt bị xếp lại trong những tấm áo quan khô khan và lạnh lùng như lẽ vô thường của tạo hóa.

Người ta thường nói chết là hết. Có phải hết ở đây là hết buồn vui sướng khổ, hết lo âu, hạnh phúc, giận hờn…? Hay hết là hết bon chen, ganh đua, giành giật thiệt hơn? Có lẽ khó ai có thể có câu trả lời thật thuyết phục về điều đó vì khi số mệnh gọi tên thì có lẽ tất cả điều “một đi không trở lại”.

Song có một điều có thể xác quyết, vì có sự chết nên mới có sự sống ở cuộc đời này. Nếu tất cả mọi sinh linh đều trường sinh bất tử thì làm sao chúng ta có thể minh định được rằng mình đang sống và sự sống này quý giá đến nhường nào. Ở đâu đó trên thế giới này có những người “tử vì đạo”, họ chọn cái chết để đến với thượng đế và lên thiên đàng. Chúng ta khâm phục sức mạnh của “đức tin” ở trong họ.

Trong những câu chuyện kể mà tôi đã từng được nghe ngoài sự sống còn có rất nhiều cái chết. Khi ai đó lựa chọn sự ra đi từ biệt cõi đời này vì một lý tưởng cao đẹp nào đó thì chúng ta gọi hành động đó là hy sinh cao cả.

Nếu hành động “tử vì đạo” khiến chúng ta khâm phục thì sự hy sinh của những người xả thân vì đất nước phải khiến chúng ta kính trọng và ngưỡng vọng, vì lẽ những cái chết đó là vì hạnh phúc của những người đang sống, nghĩa là hết ở người này để tràn đầy ở những người khác.

Như vậy, cái đẹp đâu chỉ ở bông hoa đang nở, đâu chỉ ở nụ cười trên gương mặt bé thơ, trên má hồng thiếu nữ, cái đẹp có thể hiện diện ở mọi nơi, kể cả cái chết. Những câu chuyện từ tuổi ấu thơ đã dạy cho tôi nhiều bài học quan trọng về cái đẹp như vậy, tất nhiên không phải bài học nào cũng có thể hiểu được ngay. Thời gian chính là thầy của các bậc thầy minh triết nhất.

Nhiều đợt về quê tôi phải ngậm ngùi tiễn biệt “những cây cổ thụ già nua” về với đất trời, dù vẫn biết “tre già măng mọc” là quy luật của muôn đời. Những pho truyện dần dần chuyển sang trí nhớ của người còn ở lại và có lẽ sẽ còn được truyền tải sang nhiều thế hệ kế tiếp, để khơi gợi trí tưởng tượng của người trẻ về những bí ẩn của kiếp đời, để động viên người trưởng thành trong cơn bĩ cực và hơn cả, chúng là minh chứng sống động cho sức sáng tạo và năng lực vô hạn của con người trong việc khám phá, chinh phục và thích nghi với cuộc sống vốn dĩ nhiều khắt nghiệt.

Khi còn nhỏ tôi rất thích nghe mẹ kể chuyện mỗi đêm để từ từ chìm vào giấc ngủ với hi vọng ngây thơ biết đâu sẽ được trở thành một nhận vật nào đó trong giấc mơ của mình. Mẹ tôi kể chuyện không hay, tôi có thể nói như thế, bà thường kể rất lan man, tản mạn đôi lúc không đầu không đuôi và có phần rối rắm. Chuyện kể còn có phần hơi đơn điệu hoặc cũng có thể vì chúng đã trở nên quen thuộc trong tôi. Và tôi thường rơi nhanh vào giấc ngủ, nhẹ nhàng.

Đã lâu tôi không còn được nghe kể chuyện, những câu chuyện đời xưa kiểu như thế.

Theo anh Duy Phúc


12:20 pm
Vẻ đẹp của ảnh ngược sáng

Một trong những kỹ thuật nhiếp ảnh luôn khiến người xem phải trầm trồ vì vẻ đẹp của bức ảnh là kỹ thuật chụp ngược sáng. Với kỹ thuật này, chủ thể được đặt ngay giữa nguồn sáng chủ đạo và máy ảnh. Những bức ảnh ngược sáng luôn rất nổi bật, mang một nét huyền ảo và đôi lúc như một bức tranh vẽ. Dưới đây là một số bức ảnh ngược sáng được chụp từ nhiều nơi trên thế giới. Hình ảnh chỉ cho thấy đường nét của chủ thể, phần chi tiết là một khoảng tối và nó như thế nào phụ thuộc vào óc tưởng tượng của chúng ta.

Ảnh một em bé đang chơi đùa với nước trong một công viên tại Tel Aviv, Israel.

Một người thanh niên Afghanistan đang cưỡi ngựa trong một trận thi đấu buzakashi (một môn thể thao phổ biến ở vùng trung Á) gần khu hồ Band-i-Amir, ngoại ô tỉnh Bamiyan.

Những đứa trẻ Nam Phi đang chơi bóng khi mặt trời đang dần buông xuống, ảnh chụp tại Soweto, Nam Phi.

Ánh mặt trời chiếu lên chiếc dù của một người phụ nữ trong buổi hòa nhạc Felice Brothers tại Longs Park, Lancaster, Pennsylvania.

Hình ảnh nhật thực tại Easter Island, một quần đảo nằm trên Trái Bình Dương cách bờ biển Chile 3,700km.

Một người đàn ông đang chạy bộ lúc mặt trời lặn trên một bờ biển thuộc Địa Trung Hải, tại Tel Aviv, Israel.

Bản sao hộp sọ của khủng long Lessemsaurus sauropoides được kỹ sư Renzo Dairo Arce lắp ráp trong bảo tàng khoa học tự nhiên của Argentina nhằm chuẩn bị cho buổi triển lãm “The Dawn of the Dinosaurs” diễn ra tại Tokyo vào tháng 7 vừa qua.

Những đứa bé người Palestine đang chơi đùa dưới ánh hoàng hôn tại một công viên công cộng trong trại tị nạn Bờ Tây tại Jalazoun, gần thành phố Ramallah.

Ông Kevin Wilbur, một nhân viên của công ty kinh khí cầu Tucson Balloon Rides đang kiểm tra quá trình bơm khí nóng chuẩn bị cho chuyến bay buổi sớm tại Tucson, bang Arizona.

Người phụ nữ này tên Sheila Nichols, 55 tuổi, đang đứng trong một căn phòng tại khu định cư Charles Cobb, Los Angeles. Sau 20 năm sống lang thang trên đường phố, Nichols đang chết dần chết mòn vì nghiện ma túy nặng, nhiễm HIV, bị viêm gan và giang mai giai đoạn cuối, cơ thể chỉ còn 27kg.

Một nhóm người đang ngắm cảnh mặt trời lặn từ đại lộ El Malecon, Havana.

Một người lính thuộc lực lượng phản ứng khẩn cấp (ERB) Iraq đang đứng dưới ánh trăng trong một cuộc vây bắt các phần tử đánh bom tự chế IEDs, ngoại ô Baghdad.

Bóng những con cự đà Philippine trong một thùng chứa tại văn phòng thú y của thành phố Pasay, nam Manila. Đây là một trong số các loài bò sát đang đứng trước nguy cơ bị tuyệt chủng, một lượng lớn cự đà Philippine đã được cứu thoát từ những cửa hàng thú nuôi trong thành phố.

Một người đàn ông Nam Phi đang nhảy múa dưới ánh hoàng hôn tại Pretoria.

Một chiếc phi cơ đang bay trước mặt trăng tròn tại St. Peterburg, LB Nga.

Những tình nguyên viên đang thả những chú chim hồng hạc về với thiên nhiên tại khu bảo tồn tự nhiên Fuente de Piedra gần Malaga, phí nam Tây Ban Nha.

Tổng thống Mỹ Barack Obama đang phát biểu tại một cuộc họp vê tài chính quốc gia tại trung tâm văn hóa Chicago, Illinois.

Người đàn ông Palestine này đang đọc kinh Koran bên trong một nhà thờ Hồi giáo thuộc làng Yazur gần bờ Tây sau khi quân đội Israel cảnh báo cộng đồng người Palestine tại đây rằng các nhà cầm quyền dự định sẽ phá hủy những căn nhà của họ.

Một đứa bé đang chơi đùa bên đài phun nước ở Tel Aviv, Israel.

Ảnh từ Boston


11:36 am
Các bệnh viện có lỗ thật không?

Một trong những lý do được Bộ Y tế đưa ra nhằm giải thích việc tăng viện phí lần này là giá dịch vụ y tế đã quá lạc hậu, tình trạng thu không đủ bù chi kéo dài suốt 15 năm qua khiến các bệnh viện gặp khó khăn trong việc đảm bảo kinh phí để thực hiện các dịch vụ, kỹ thuật y tế.

Nói vậy có nghĩa các bệnh viện đang bị lỗ, bị âm quỹ triền miên. Nhưng sự thật có phải như thế hay không?

Mỗi năm âm quỹ hàng chục tỷ đồng?

Ông Nguyễn Ngọc Hiền, Phó Giám đốc phụ trách tài chính của Bệnh viện Bạch Mai khẳng định: “Mỗi năm, quỹ của bệnh viện Bạch Mai âm hàng chục tỷ đồng”.

Để khẳng định trên có tính thuyết phục, ông Hiền chứng minh: Giá của các loại dịch vụ trên thực tế đều đã tăng theo giá thị trường, nhưng trong quy định của Nhà nước thì mức giá thu lại thấp hơn giá thật nhiều lần.

Ông Hiền lấy ví dụ: tiền khám chữa bệnh 3.000 đồng/lần từ năm 1995 là quá lạc hậu, tiền giường nằm 12.000 đồng/ngày chưa đủ chi phí điện, nước so với thời giá hiện tại (khi mà năm 1995 giá điện chỉ có 640 đồng/KWh nhưng hiện nay đã vọt lên 1.170 đồng/KWh; giá nước năm 1995 là 2.000 đồng/m3 nay cũng vọt lên 6.270 đồng/m3; giá xăng từ 4.700 đồng/lít nhảy lên 16.000 đồng/lít; vv…).

Đó là chưa kể tới các kỹ thuật y tế tiên tiến ngày càng được cập nhật và áp dụng nhiều, phục vụ mục tiêu điều trị, nhưng danh mục và giá của nó trong quy định của Nhà nước cũng không thể đuổi kịp sự thay đổi nhanh chóng của khoa học kỹ thuật.

Mỗi ngày bệnh viện Bạch Mai khám chữa bệnh cho khoảng 3.000 lượt bệnh nhân ngoại trú, điều trị 3.000 bệnh nhân nội trú, sử dụng hàng ngàn dịch vụ kỹ thuật cũng như dịch vụ chức năng. Tích tụ cả năm, ông Hiền mới đi đến khẳng định là lỗ hàng chục tỷ đồng

Theo lãnh đạo các bệnh viện thì họ tiếp tục rơi vào thế “khó chất chồng khó” bởi trong khi giá cả thật leo thang, giá cả được phép thanh toán theo quy định vẫn dẫm chân tại chỗ thì Nhà nước lại cắt giảm ngân sách, các bệnh viện không còn được bù lỗ một phần như trước đây (theo chủ trương: Nhà nước giảm bao cấp cho các đơn vị cung cấp dịch vụ và tăng bao cấp qua các dịch vụ như Bảo hiểm y tế)

Ví dụ ở bệnh viện Bạch Mai, trong quãng thời gian từ khoảng 6 tháng đầu năm 2006 trở về trước (trước khi các bệnh viện được tự chủ tài chính), số tiền ngân sách do Nhà nước cấp hàng năm cho bệnh viện chiếm khoảng 40% đến 50% tổng chi phí hoạt động.

Từ giữa năm 2006 trở lại đây, thực hiện chủ trương xã hội hóa dịch vụ y tế nhằm làm giảm bao cấp của Nhà nước, chia sẻ gánh nặng ngân sách với Nhà nước, các bệnh viện được giao quyền tự chủ trong việc tổ chức công việc, sắp xếp lại bộ máy, sử dụng lao động và nguồn lực tài chính.

Kể từ đó, ngân sách Nhà nước cấp cho bệnh viện Bạch Mai giảm xuống chỉ còn 3%/năm.

PGS.TS Nguyễn Tiến Quyết, Giám đốc bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, một trong những bệnh viện ngoại khoa lớn nhất cả nước, cũng thường xuyên “than phiền” về tình trạng âm quỹ của bệnh viện mình, cũng vì những lý do như trên. 

Ông Nguyễn Viết Tiến, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Trung ương cũng cho hay số tiền 14 tỉ đồng từ ngân sách nhà nước hỗ trợ cho bệnh viện chỉ đủ chi phí tiền bông, băng, thuốc sát trùng, … Trong 14 tỷ đó chưa hề tính tới tiền lương cán bộ y tế, chi phí khấu hao máy móc, cơ sở vật chất, vv…

Tại sao thu nhập cán bộ bệnh viện tăng?

Nếu theo những gì mà lãnh đạo các bệnh viện nói, có thể vẽ được một bức tranh khá u ám về khả năng cân đối tài chính của các bệnh viện, đặc biệt là các bệnh viện lớn – nơi sử dụng nhiều nhất các dịch vụ y tế. Suy luận logic thì điều đó cũng có nghĩa thu nhập của cán bộ, công nhân viên bệnh viện sẽ giảm, đời sống không được đảm bảo, và còn rất nhiều hệ lụy tiêu cực phát sinh từ vấn đề “âm quỹ” này.

Nhưng trái với suy đoán trên, có một thực tế là thu nhập cán bộ, công nhân viên của bệnh viện lại tăng, nếu không muốn nói là tăng mạnh.

Lãnh đạo bệnh viện nói bệnh viện âm quỹ hàng chục tỷ đồng mỗi năm. Còn thực tế thì thu nhập của cán bộ công nhân viên bệnh viện vẫn tăng mạnh

Có thể lấy đối tượng điều dưỡng tại bệnh viện Bạch Mai làm ví dụ cụ thể cho việc này.

Năm 2004, kết quả khảo sát nhân lực điều dưỡng, hộ sinh, kỹ thuật viên tại các cơ sở y tế khu vực nhà nước và tư nhân trên địa bàn Hà Nội cho thấy: mức lương trung bình của điều dưỡng là 624.235 đồng/tháng.

Đến năm 2005, kết quả nghiên cứu sự hài lòng nghề nghiệp của điều dưỡng bệnh viện và các yếu tố liên quan cho thấy: mức lương trung bình của điều dưỡng là 1.022.000 đồng/tháng (tăng 1,5 lần).

Đến cuối tháng 6/2010, kết quả nghiên cứu đối với 145 điều dưỡng của 7 khoa lâm sàng tại bệnh viện Bạch Mai (gồm khoa Thần kinh, Huyết học truyền máu, Hồi sức tích cực, Thận tiết niệu, Cơ xương khớp, Nội tiết và Đái tháo đường, Hô hấp) cho thấy: mức thu nhập trung bình của điều dưỡng là xấp xỉ 4,4 triệu đồng/tháng.

Trong số 145 điều dưỡng được khảo sát, thậm chí có điều dưỡng thu nhập trên 7 triệu đồng/tháng, mức phổ biến là từ 3 đến 5 triệu/tháng. Mức này chắc chắn còn cao hơn trên thực tế bởi đây là vấn đề “nhạy cảm”, các đối tượng được hỏi thường khó có thể nói thật.

Như vậy, có thể thấy mức thu nhập trung bình của điều dưỡng tăng mạnh tại bệnh viện Bạch Mai. Có đến 75,9% số điều dưỡng được hỏi cho biết thu nhập đã tăng lên so với thời gian trước. Đó là chưa kể đến bác sỹ, lãnh đạo các cấp trong bệnh viện – những đối tượng thường có nguồn thu “dồi dào” hơn.

Như vậy, nếu bệnh viện mỗi năm âm quỹ hàng chục tỷ đồng (và trong điều kiện mức trượt giá ngày càng mạnh, âm quỹ năm sau nhiều hơn năm trước) thì liệu thu nhập cán bộ, công nhân viên có thể tăng được theo từng năm như thế này không?

Bệnh viện Bạch Mai không phải trường hợp cá biệt. Trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí gần đây, GS Phạm Song, nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế cũng đặt ra câu hỏi tương tự với bệnh viện Việt Đức: “Bệnh viện Việt Đức lúc đầu chỉ có 300 tỉ đồng nhưng cuối năm, tài khoản bệnh viện lên tới 1.000 tỉ đồng/năm. Số tiền này lấy ở đâu nếu như không phải của bệnh nhân?”.

Những lý giải thiếu thuyết phục

Sau khi giảm nguồn thu từ ngân sách Nhà nước, để có nguồn bù lỗ, bệnh viện Bạch Mai đã phải “tiết kiệm hết mức” (theo lời ông Hiền) và huy động tối đa nguồn thu từ các dịch vụ như trông xe, nhà thuốc, đặc biệt là nguồn thu từ khoa khám bệnh theo yêu cầu (với giá dịch vụ được tính đúng, tính đủ bằng giá hiện hành). Khoa khám bệnh theo yêu cầu ra đời sau khi nghị định về tự chủ tài chính có hiệu lực.

Mỗi năm, khoa khám bệnh theo yêu cầu mang lại cho bệnh viện Bạch Mai khoản dôi dư khoảng 6 tỷ đồng. Theo Phó Giám đốc Nguyễn Ngọc Hiền thì số tiền này được sử dụng để tái đầu tư cho bệnh viện nhằm phục vụ bệnh nhân, để bù cho các nơi khác trong bệnh viện đang bị lỗ, mỗi nơi được bù một ít.

So với khoản âm quỹ hàng chục tỷ đồng thì khoản dôi dư 6 tỷ này rõ ràng chưa đủ sức để bù lỗ một nửa. Vậy, nếu lỗ trầm trọng như thế thì bệnh viện lấy đâu ra tiền để tăng thu nhập cho cán bộ công nhân viên?

Bệnh viện lấy đâu ra tiền để bù vào phần miễn, giảm cho người nghèo (bệnh viện có quỹ hỗ trợ người nghèo)?

Ông Hiền giải thích: “Lương cán bộ tăng về số tuyệt đối thì có nhưng giá trị thật sự trong đời sống thì chưa chắc đã tăng vì giá cả thị trường đều tăng”.

Nhưng đây lại là câu chuyện hoàn toàn khác.

Chuyện tăng lương cho cán bộ y tế, hỗ trợ người bệnh nghèo là chuyện rất đáng khuyến khích. Nhưng trong bối cảnh hiện nay, dư luận đang đặt ra câu hỏi: Trong khi các bệnh viện kêu giá thanh toán lạc hậu, âm quỹ nặng nề, thì tại sao những gì thể hiện trên thực tế lại cho thấy một nguồn lực tài chính khá dồi dào?

Theo chị Cẩm Quyên


12:00 am
Cuộc đời có những khoảng khắc như thế , cái ôm hơn cả 1 tấm lòng đấy chứ

Cuộc đời có những khoảng khắc như thế , cái ôm hơn cả 1 tấm lòng đấy chứ


10:29 pm
Kỹ nghệ lừa đảo ở Las Vegas

Las Vegas, kỹ nghệ lừa đảo lên đến hàng tột đỉnh. Thành phố này chỉ muốn một điều duy nhất: những đồng đôla. Để đạt mục đích, người ta đã “chế tác” ra những ảo vọng về cách kiếm tiền dễ nhất. Ai cũng bỏ lại đồng xu cuối cùng của mình nơi đây, nhưng vẫn chưa hết ảo tưởng..

Las Vegas không phải là chốn đô thị thuần túy, mà là một cơ thể sống luôn phát triển sôi động, với số dân gần 1/3 triệu người. Đó là lực lượng vận hành nền kỹ nghệ giải trí tân kỳ qua các cỗ máy đánh bạc, đầy nỗi cay cú ăn thua suốt 24 giờ của một ngày đêm, trọn 365 ngày trong một năm, hết năm này sang năm khác không ngơi nghỉ lấy 1/10 giây đồng hồ. “Cỗ máy” với vòng quay hơn 5 tỉ USD/năm, nhiều hơn 4 lần tổng ngân sách GDP của nước Ghana ở châu Phi và nhiều gấp đôi số viện trợ kinh tế hàng năm mà Washington dành cho các quốc gia đang phát triển…

Las Vegas hay “thành phố bê tông” như người ta thường gọi, phát triển vũ bão suốt mấy thập niên nay nhờ nguồn lợi tức từ những… kẻ thua. Hơn 90% số lượt người đến đây ôm mộng trở về, cháy túi. Trong 10 triệu du khách tới Las Vegas “hốt bạc” hằng năm, có tới trên 1/3 tổng số đến nhiều lần trong một năm. Trung bình sau 4 ngày tuyệt vọng, họ ra về để rồi lại đến với những hoài vọng mới…

“Người có dư tiền mới dám đặt chân tới chốn này!”, Henry Lewin vừa ngậm cái tẩu to đùng vừa quả quyết.  Mắt ông ta rực sáng, sợi dây chuyền dày cộp óng ánh; còn viên kim cương đính trên kim găm cà vạt của Lewin to bằng chiếc kẹo chocolatte cũng chói sáng; riêng hột xoàn gắn trên chiếc nhẫn bằng vàng khối ông đeo nơi ngón trỏ lại luôn… nhấp nháy.

H.Lewin 55 tuổi, là hiện thân của một doanh nhân Las Vegas thành đạt, đang đứng tên chủ sở hữu chuỗi hotel Hilton gồm 14 cái rải khắp bờ phía tây nước Mỹ. Luồng mắt của ông ta nhìn bạn ở mọi nơi mọi chốn, từ trên các tấm chân dung trang trọng nơi đại sảnh tới đáy những đĩa sứ qua làn nước súp mờ, từ bên thành nồi hầm nhà bếp đến các cánh thư ngoại giao…

Nôm na là tại bất cứ  chỗ nào có thể in hình chủ nhân lên được, âu cũng là một trong những phương cách nhằm khẳng định quyền lực tối thượng của một đại gia gốc Las Vegas. H.Lewin kiểm soát hết thảy mọi chốn thuộc lãnh địa của mình. “Hôm nay tôi vừa đi một vòng qua 7 hotel bằng chuyên cơ riêng nhằm thẩm định các trò chơi”, viên “chủ nhân - lấp lánh” khoe.

Dù cho các canh bạc đã tàn lụi lâu rồi, ông vẫn có thể kiểm soát chúng qua mạng lưới máy ghi hình kỹ thuật số thường trực theo dõi mọi điểm, mọi bàn, mọi sòng bài trong suốt 24 giờ của một ngày đêm. Cả âm thanh cũng được ghi lại vào đĩa nén đến từng lời nói của các con bạc. “Nếu ai đó phàn nàn rằng casino của hotel không trả số tiền người ta thắng được một cách sòng phẳng, tôi kiểm tra lại qua đĩa số nén lưu trữ ngay”, H.Lewin bật mí…

Trên các dãy bàn chơi là một “biển mắt” bằng xương bằng thịt, còn chuỗi máy ghi hình chỉ là một phương cách kỹ thuật thuần túy. Người ta thiết kế trên các dãy bàn những hệ thống hành lang trong suốt, ẩn hiện những nhân viên chìm luôn quan sát không rời mắt.

Họ kiểm tra cả giới nhân viên phục vụ, xem có ai âm thầm giấu đi một đồng xu keng nào không? Bất cứ  nhân viên nào cư xử  không đúng với luật chơi, sẽ bị sa thải ngay mà chẳng cần báo trước. Và vòng quay vô cùng lớn: ít nhất 3 triệu USD một đêm cùng mức lãi ròng cỡ 23 triệu USD mỗi năm, đó là chỉ tính riêng các sòng bạc thuộc Hilton Las Vegas.

Tại đây bạn sẽ mất cảm giác về thời gian; còn ra ngoài thì chẳng biết làm gì, đâu cũng là hoang mạc… Những người chọn Las Vegas thành thủ đô cờ bạc thật có đầu óc: kẻ nào đã tới đây thì chỉ có thể ở lì trong các khách sạn, quanh những bàn sát phạt chí ít cho tới đồng xu cuối cùng.

Nếu bạn thua sạch, khách sạn sẽ trả tiền về cho bạn; chỉ cần một điều nhất thiết: bạn phải quay lại… chơi tiếp. Cả ông trời cũng có phần mình trong cái địa ngục đỏ đen này: Đài phát thanh Cuộc sống Mới truyền đi ra rả đều đặn ngày 3 lần những lời… cầu trời may mắn (!); hoặc nói như những con bạc từng cháy túi: “Las Vegas là một thành phố… chết tiệt do thượng đế tạo ra”.

Cách Hilton độ 15 phút đi bộ  là tuyến đại lộ chính của Las Vegas, nơi đóng trụ sở của một loạt các khách sạn tên tuổi nhất Mỹ. Tại Desert Inn, trên lầu 8, nhà tỉ phú huyền thoại W.Hews đã sống những ngày cuối đời của mình. Rồi khách sạn Circus Circus, trong tiền sảnh của cái khách sạn “lạ mắt” này đầy rẫy những cỗ máy… nuốt tiền.

Bên sàn diễn phía trên là các diễn viên vận đồ trắng toát đang biểu diễn. Nhưng chẳng ai chú ý tới họ cả, bởi khoái nhìn những… tay gạt cơ học hơn.

Còn trong nhà thương điên của Las Vegas có rất nhiều bệnh nhân chẳng biết làm việc gì khác, ngoài việc với tay lên cao gạt những chiếc cần máy tự động vô hình, không nghỉ…


10:33 pm
World Cup 2010 – Nửa chặng đường đã qua

Như vậy là World Cup 2010 đã trôi qua được một nửa chặng đường. Vòng đấu bảng đã khép lại, mở ra cánh cửa vào vòng 2 cho 16 gương mặt mạnh nhất. Đã có không ít những bất ngờ tại kỳ World Cup năm nay, khi nhà đương kim vô địch thế giới Italia và á quân thế giới Pháp phải sớm ra về ngay sau vòng bảng. Đã có những niềm tự hào đến từ châu Á khi Hàn Quốc và Nhật Bản thi đấu đầy ấn tượng để giành suất vào vòng knock-out. Một chút buồn cho các cổ động viên chủ nhà Nam Phi khi Bafana Bafana đã phải dừng cuộc chơi. Nhưng người dân Nam Phi nói riêng và châu Phi nói chung vẫn có thể tự hào về kỳ World Cup đầu tiên được tổ chức trên lục địa đen. Sau đây là những hình ảnh đẹp trong nửa chặng đường đã qua của World Cup 2010.

Một cổ động viên đang thổi chiếc kèn Vuvuzela truyền thống của Nam Phi trong trận đấu giữa Brazil và Bờ Biển Ngà ở SVĐ Soccer City, Johannesburg. Chiếc kèn này là một nét văn hóa của nước chủ nhà nhưng tại kỳ World Cup năm nay, nó đã gây không ít phiền toái cho cầu thủ, cổ động viên, phóng viên và cả người xem truyền hình vì âm thanh quá lớn của nó, nhất là khi hàng chục ngàn người cùng thổi.

Một cổ động viên của Đan Mạch đang xem trận đấu của đội nhà với Nhật Bản. Đáng tiếc là đội bóng của anh đã để thua Nhật Bản với tỉ số 3-2 và chia tay World Cup 2010.

Người hâm mộ Xứ sở Kim Chi tập trung xem trận đấu giữa Hàn Quốc và Nigeria tại thủ đô Seoul. Trong trận đấu này, Hàn Quốc đã thủ hòa Nigeria với tỉ số 2-2, qua đó giành quyền vào vòng knock-out.

Một cổ động viên xinh đẹp đến từ Xứ sở của những chú chuột túi. Tiếc cho cô là năm nay Australia đã không gặp may khi trong trận đấu gặp Ghana, Harry Kewell đã phải nhận thẻ đỏ, khiến Australia không thể giành được một kết quả tốt, để rồi bị loại, mặc dù thắng Serbia với tỉ số 2-1 ở trận đấu cuối của vòng bảng.

Những cổ động viên của Paraguay đang cổ vũ cho đội nhà trong trận gặp New Zealand ở SVĐ Peter Mokaba. Paraguay đã xuất sắc giành ngôi đầu bảng F, bảng đấu có nhà đương kim vô địch thế giới Italia.

Một hình ảnh tiêu biểu cho nỗi thất vọng mang tên đội tuyển Pháp. “Những chú gà trống Gaulois” đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng tại Nam Phi năm nay.

Một cổ động viên đang xem trận đấu giữa Argentina và Hy Lạp qua một màn hình lớn đặt ở thủ đô Buenos Aires. Năm nay, đoàn quân của “Cậu bé vàng - Maradona” đã thi đấu khá ấn tượng và cho thấy họ hoàn toàn xứng đáng là một ứng cử viên cho chức vô địch.

Một cổ động viên cuồng nhiệt của đội tuyển Paraguay ăn mừng chiến thắng của đội nhà khi vượt qua được vòng bảng.

Một cổ động viên đang chờ trận đấu giữa Cameroon và Đan Mạch diễn ra.

2 cổ động viên của đội tuyển New Zealand trong bộ trang phục mang tên Kiwi. Năm nay, mặc dù bị đánh giá là đội yếu nhất World Cup 2010, nhưng New Zealand đã thi đấu đầy cố gắng và không để thua trận đấu nào. Đáng tiếc, 3 trận hòa là không đủ để New Zealand đi tiếp.

Nước mắt đã rơi trên gương mặt của những người Ý. Nhưng có lẽ nhiều người sẽ không quá buồn khi Ý phải ra về sớm vì những gì mà họ trình diễn là quá kém thuyết phục.

“Màu da cam” đến nay vẫn chưa tạo được một cơn lốc thực sự, mà đó chỉ là nhưng cơn gió thoảng nhẹ trôi qua. Có lẽ sự trở lại của Robben sẽ giúp Hà Lan thăng hoa hơn trong những vòng đấu sau.

Một học sinh đang xem trận đấu giữa Triều Tiên và Bồ Đào Nha được phát trực tiếp ở một trường học ở thành phố Anseong. Trận này Triều Tiên đã để thua Bồ Đào Nha đến 7 bàn không gỡ và chấm dứt giấc mơ viết nên một “câu chuyện cổ tích” ở kỳ World Cup năm nay.

Nhật Bản, một niềm tự hào khác của châu Á, bên cạnh Hàn Quốc.

Máu đã rơi trên gương mặt của một cầu thủ Ghana. Bóng đá không chỉ có mồ hôi, mà ở đó có cả nước mắt và máu.

Một cổ động viên hôn lên chiếc vé vào sân mà cô có được. Có lẽ những ai đam mê bóng đá cũng hiểu được cảm xúc của cô gái này.

Nguồn ảnh từ Boston


11:58 am
Thất bại trong vụ Cheonan khiến Trung Quốc bất an

Kẻ thua cuộc lớn nhất từ những căng thẳng đang diễn ra xung quanh vụ chìm tàu của Hàn Quốc có lẽ không phải là Xơun hay Bình Nhưỡng, mà là Bắc Kinh.

Tạp chí Foreign Policy của Mỹ vừa đăng bài bình luận về Thế khó xử của Trung Quốc trong vụ Cheonan của tác giả Drew Thompson. Để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam xin đăng tải lại để mọi người cùng suy ngẫm.

Với việc từ chối lên án Bắc Triều Tiên về “hành động cố ý tấn công và đánh chìm” một tàu hộ tống của Hải quân Hàn Quốc hồi tháng Ba, Trung Quốc đã để mất lòng tin phải khó khăn lắm mới có được và điều này nhắc nhở các quốc gia trên khắp châu Á về tầm quan trọng của Mỹ và và sự hiện diện của họ ở Tây Thái Bình Dương.

Khi trục vớt tàu Cheonan bị đắm và dò tìm đáy biển, người ta đã phát hiện một bằng chứng nóng - xác một quả thủy lôi của Bắc Triều Tiên. Một báo cáo của Hàn Quốc dựa trên sự tham gia của các chuyên gia Australia, Anh, Thụy Điển và Mỹ được công bố hồi cuối tháng Năm đã chỉ đích danh Bắc Triều Tiên, gây ra những dư chấn thực sự của vụ việc này.

Phản ứng trước báo cáo của Hàn Quốc, Băc Kinh không thể hiện một lập trường rõ ràng mà chỉ đơn thuần ghi nhận bản báo cáo, cũng như những tuyên bố bác bỏ của Bắc Triều Tiên. Thay vì lên án hành động bạo lực của Bắc Triều Tiên, Trung Quốc phớt lờ kết luận của các nhà điều tra quốc tế sau khi nước này từ chối lời mời tham gia nhóm điều tra.

Đầu tháng Năm, trước khi báo cáo được công bố, cả Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak và lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Il đã có các cuộc gặp thượng đỉnh ở Trung Quốc với Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, nhưng khi ra về đều không thỏa mãn.

Quyết định của Trung Quốc đối với Bắc Triều Tiên đã không chỉ phản ánh một tính toán chính sách thận trọng dựa trên sự tư lợi thiển cẩn, mà còn cho thấy Bắc Kinh mong muốn duy trì sự cân bằng an ninh khu vực phụ thuộc vào một mối quan hệ chặt chẽ giữa Trung Quốc và Bắc Triều Tiên.

Phần đuôi tàu Cheonan sau khi được vớt và đưa lên xà lan. Ảnh: Reuters.

Việc không ủng hộ Bắc Triều Tiên có thể dẫn tới sụp đổ của nước này- điều sẽ mang lại những hậu họa cho Trung Quốc tệ hơn nhiều so với những gì mà các nhà quan sát bên ngoài tính toán.Trung Quốc lo ngại khả năng hỗn loạn ở Bắc Triều Tiên vì một số lý do:Thứ nhất, viễn cảnh những người tỵ nạn đói rách và tàn quân của Quân đội Nhân dân Triều Tiên ở ngay gần biên giới Trung Quốc là một mối quan ngại rõ ràng.

1400km đường sông phân chia hai nước hẹp và nông ở nhiều nơi và sẽ không thể cản được người tỵ nạn và tàn quốc vượt qua. Không phải ngẫu nhiên mà trong số 14 đường biên giới chung với các nước láng giềng, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc lãnh trách nhiệm chính chỉ ở các đường biên giới với Bắc Triều Tiên và Mianma.

Trong khi đó, sự hội nhập kinh tế giữa Bắc Triều Tiên và các tỉnh ở Đông Bắc Trung Quốc, đặc biệt là các tỉnh Liêu Ninh và Cát Lâm, khiến vùng Đông Bắc Trung Quốc sẽ phải trả một giá đắt nếu Bắc Triều Tiên rối loạn.

Sự ổn định về kinh tế ở các tỉnh “vành đai” này là mối lo ngại lớn của Bắc Kinh. Khi đã coi thương mại với Bắc Triều Tiên là một bộ phận trọng tâm trong kế hoạch phát triển (khoảng một nửa các nhà đầu tư Trung Quốc trong các liên doanh với Bắc Triều Tiên là từ hai tỉnh này), thì các tỉnh phía Bắc có thể phải chịu tác động kinh tế khá lớn từ sự bất ổn thêm nữa ở Bắc Triều Tiên.

Không chỉ có chính trị mới mang tính địa phương, mà đôi khi cả chính sách đối ngoại cũng mang tính địa phương.

Chúng ta thường cho việc Bắc Triều Tiên lệ thuộc vào Trung Quốc là điều đương nhiên. Nhưng trên thực tế, nhiều bộ phận quan trọng của Trung Quốc cũng lệ thuộc vào Bắc Triều Tiên.

Chính quyền địa phương ở Cát Lâm đã đầu tư tiền tỉ vào cơ sở hạ tầng để tạo một hành lang kinh tế từ thành phố Trường Xuân của Trung Quốc, dọc qua biên giới tới khu vực cảng Rajin của Bắc Triều Tiên do Trung Quốc thuê.

Các kế hoạch của tỉnh Cát Lâm đều được sự bảo trợ của các cấp cao nhất ở Bắc Kinh. Nếu Bắc Triều Tiên sụp đổ, thảm họa này sẽ chạm tới trái tim Bắc Kinh- và cả ví tiền của vùng Đông Bắc.

Một yếu tố khác mang tính động cơ đối với Bắc Kinh là quan điểm của nhiều nhà lãnh đạo Trung Quốc rằng mối quan hệ của họ với Bắc Triều Tiên duy trì một sự cân bằng mong manh ở châu Á, đặt hai nước này vào thế chống lại Mỹ và các đồng minh.

Trong suy nghĩ của một số chiến lược gia Trung Quốc, việc không ủng hộ Bắc Triều Tiên, ngay cả sau một vụ khiêu khích quá đáng như vụ tấn công tàu Cheonan có thể dẫn tới một sự đổ vỡ rất tệ của nước này.

Việc Trung Quốc không muốn Bắc Triều Tiên sụp đổ do tác động của những sai lầm về chính trị và kinh tế đã phản ánh tất cả những mối lo ngại này.

Trong khi Trung Quốc có vẻ như sẵn sàng trả giá cho việc ít nhất là duy trì sự bền vững quốc gia, cả Trung Quốc và Hàn Quốc đều không muốn trả cái giá phải xây dựng lại một quốc gia thất bại, dẫn đến một tình trạng không hề dễ chịu.

Không mấy ngạc nhiên là việc Trung Quốc không muốn trừng phạt Bắc Triều Tiên về hành động của họ hay ngăn cản chế độ này thực hiện những hành động hiếu chiến đã phơi bày những hạn chế trong ảnh hưởng của Trung Quốc ở khu vực và gặp phải sự giận dữ ở nhiều nơi của châu Á.

Xử sự của Trung Quốc trong vụ việc đã gây ra những làn sóng chính trị ở Nhật Bản.

Việc Thủ tướng Yukio Hatoyama từ chức cũng như việc giải quyết nhanh chóng vấn đề Căn cứ Không quân Futenma ở Okinawa đã tạo nên sự bất ổn lớn trong chính trường Nhật Bản, mà chắc chắn sẽ tác động lớn đến cuộc bầu cử Thượng viện vào tháng Bảy.

Phản ứng của Trung Quốc chỉ làm đảm bảo sự hiện diện lớn của quân đội Mỹ ở Nhật Bản trong một tương lai có thể thấy trước.

Mặc dù vụ Cheonan là một tổn thương đối với người dân Hàn Quốc, Tổng thống Lee đã xử lý vụ việc một cách khéo léo với phản ứng thận trọng, minh bạch và có tính toán, không để cho căng thẳng leo thang.

Tuy nhiên, thảm kịch Cheonan chắc chắn sẽ có tác động định hình đối với chính trị Hàn Quốc và chính sách thống nhất. Quả thủy lôi của Bắc Triều Tiên là dấu chấm than cho sự sụp đổ của “Chính sách Ánh Dương”- cách tiếp cận bị chỉ trích rất nhiều của Hàn Quốc đối với việc trao đổi kinh tế Bắc Triều Tiên.

Mọi triển vọng mà Trung Quốc có thể có trong con mắt người Hàn Quốc để đóng một vai trò trung gian giữa hai miền Triều Tiên có lẽ đều đã tiêu tan.

Chiến lược của Trung Quốc nhằm ve vãn các nước láng giềng ở khắc châu Á với những lời hứa về hội nhập kinh tế và không ngừng tuyên bố về ý định hòa bình đã có một bước lùi quan trọng.

Ngay cả quyết định của Trung Quốc về việc “hoãn” chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates tới Bắc Kinh cũng phản anh sự bất an của Trung Quốc đối với tình trạng an ninh hiện tại của khu vực này.

Trong những tuần và tháng tới, việc vụ đắm tàu Cheonan sẽ làm khuấy đảo khu vực này như thế nào sẽ trở nên rõ ràng hơn.

Theo TTX biên dịch