music. facebook. flickr. last.fm. twitter. youtube. contact. rss
blog. nguoiviet. congnghe. xahoi. thietke. nghethuat. linhtinh
amnhac. phimanh. game. vanhoc. connguoi. bayba. danong. xeco. giatri


Một lý giải mới về vụ Vũ Thị Kim Anh

Dưới góc độ nghiên cứu tâm lý tội phạm, chắc hẳn các nhà nghiên cứu cũng có thể nhìn thấy rất rõ lối sống buông thả ở Kim Anh.

Cuối cùng thì vụ án được coi là ầm ĩ nhất của năm 2009 – vụ giết người trên xe Lexus – cũng là tạm thời khép lại bằng phiên tòa sơ thẩm diễn ra vào hai ngày gần như cuối cùng của năm. Ngay trước phiên tòa, đã có những dự đoán rằng, phiên tòa sẽ nóng. Nóng bởi những tranh luận gay gắt về lỗi của nạn nhân – có hay không. Nóng bởi những suy đoán về nguyên nhân của những nhát dao tàn bạo. Nóng bởi những bức xúc của gia đình nạn nhân khi người thân của họ phải chết một cách đau đớn…

Nhưng rồi, thực tế, phiên tòa còn nóng hơn cả những dự đoán khi mà ngay từ khi bước khỏi xe bít bùng, Kim Anh đã bị vây bủa bởi những lời lẽ chửi rủa, miệt thị của nhiều người có mặt. Cho dù, lúc ấy trông cô thật đáng thương. Nhỏ bé, cúi đầu, hai bàn tay với những ngón tay xanh xao, mảnh dẻ bị còng phía trước và nước mắt không ngừng tuôn rơi. Trong suốt cả phiên xử, những lời lẽ chửi rủa, đôi khi tục tĩu ở đâu đó dưới khán phòng vẫn còn tiếp tục dù lực lượng bảo vệ phiên tòa đã nỗ lực ngăn chặn. Nhưng sự phẫn nộ của đám đông không chỉ nhằm vào cô mà cả cha mẹ cô cũng phải hứng chịu. Sau khi kết thúc ngày xử đầu tiên, cả cha và mẹ của bị cáo Vũ Thị Kim Anh đã phải gần như chạy trốn khỏi đám đông, khỏi sự phẫn nộ trong hàng rào bảo vệ của nhiều cảnh sát. Và, buổi chiều ngày hôm sau, vào thời khắc nhiều hồi hộp nhất là lúc tuyên án, mẹ của Kim Anh không có mặt. Dù bà đã phải lặn lội từ Cao Bằng xuống đây. Dù vào ngày xét xử đầu tiên, khi Kim Anh còn chưa được dẫn giải đến Tòa thì nhiều nhà báo đã nhìn thấy bà ở Tòa án, co ro trong chiếc áo lạnh và… khóc.

Những lời xin lỗi của Kim Anh gửi tới gia đình bị hại đã không được chấp nhận. Bà Loan, vợ của người bị hại đã phẫn nộ nói rằng, bà cũng là một người mẹ và nếu như Kim Anh là một cô gái ngoan chỉ vì sa ngã thì tôi sẵn sàng xin giảm án cho cô ta. Nhưng Kim Anh là người mà yêu cả bố lẫn con, ngủ với người ta rồi lại giết người ta…”

Đúng là Kim Anh không phạm tội vì sa ngã. Tôi đã đi nhiều trại giam, đã gặp nhiều nữ tù nhân và đã nhiều lần rơi nước mắt khi đọc những trang hồ sơ về họ. Cuộc sống trước khi vào tù của những người phụ nữ ấy, đa phần thiếu thốn hoặc bất hạnh. Thanh là một ví dụ. Cũng tại phòng xử lớn của tòa án nhân dân TP Hà Nội, cũng ở chỗ vành móng ngựa, nơi Kim Anh đứng, Thanh đã run rẩy ở đây. Nhưng nếu như ở đằng sau Kim Anh có cả cha lẫn mẹ, cả một gia đình thừa yêu thương và nhiều xót xa lo lắng cho cô thì Thanh lại hoàn toàn cô đơn. Cô không còn cả cha lẫn mẹ. Thanh mồ côi từ khi còn tấm bé. Cuộc sống của một đứa trẻ mồ côi, không cần nói, cũng hiểu sẽ vô vàn đắng cay, tủi nhục. Lớn lên, cô bỏ làng, tự tìm đường ra Hà Nội, làm thuê. Rồi cô yêu một người nghiện. Còn tủi nhục hơn thời thơ ấu, tuổi xuân của Thanh là những chuỗi ngày đau đớn bởi những trận đòn khiếp đảm của người tình. Không chỉ đánh đập Thanh, anh ta còn lấy tiền của anh trai Thanh. Đến chiếc xe máy, tài sản duy nhất có giá trị, phương tiện kiếm cơm hàng ngày của anh trai Thanh thì người tình của cô cũng mượn rồi đi mất hút.  Hỏi gặng mãi mới bảo, do vi phạm giao thông nên  bị công an giữ nhưng khi Thanh giục đi làm thủ tục để lấy lại xe thì người tình của cô lại không chịu. Quá sợ người tình, cô không dám làm căng. Đêm ấy, sau khi cho anh ta âu yếm no nê, cô mới dám giục bảo sáng mai đi lấy xe về. Nhưng mà, vẫn bị người tình cho ăn một trận đòn nhừ tử, dù lúc ấy cô đang mang giọt máu của anh ta. Quá uất ức, đêm đó, sau khi đợi người tình ngủ say, cô đã cầm dao giết anh ta để rồi hôm sau đến Công an tự thú.

Phiên toà xử Thanh vắng vẻ đến tội nghiệp. Dưới phòng xử không có một người thân nào của Thanh. Mới sinh con được hai tháng, trước vành móng ngựa, trông Thanh xanh xao, gầy gò trong bộ quần áo rộng thùng thình. Khi phạm tội, cô đang mang thai và đã sinh đôi hai bé gái trong trại giam. Được toà cho nói lời sau cùng trước khi nghị án, Thanh không dám xin gì cho mình mà chỉ xin cho một trong hai đứa con cô được vào trại mồ côi vì cô sợ ở trong tù cô không nuôi nổi hai đứa con song sinh mới đang còn ẵm ngửa. Cô khóc, nhiều người dự phiên toàn cũng khóc. Không ai dung thứ cho tội ác. Nhưng thương cho một người đàn bà mà cuộc đời là một chuỗi những buồn đau. Ở một phương diện nào đó, sự sa ngã của Thanh là có thể lý giải được. Một đứa bé lớn lên như cây hoang cỏ dại, thiếu cả bàn tay nuôi dưỡng lẫn giáo dục từ tấm bé, lớn lên sa ngã, lầm lỗi cũng là điều dễ hiểu…

Nhưng Kim Anh thì không. Kim Anh có một gia đình hoàn hảo, một cuộc sống đủ đầy trước khi phạm tội. Cha cô là kỹ sư xây dựng, mẹ là giáo viên, gia đình cô là một gia đình trí thức thuần túy ở Cao Bằng. Nhà cũng chỉ có hai chị em, cô là con út, được cho ăn học đủ đầy từ nhỏ. Cứ theo những gì mẹ cô kể với báo chí thì Kim Anh ngây thơ, “ngố” lắm. Con bé cả ngày chỉ biết học. Lớp 4 rồi mà cháu không phân biệt được đâu là con gà trống, đâu là con gà mái; đâu là cây mía, đâu là cây tre. Kim Anh được cha mẹ chăm sóc kỹ lưỡng đến độ khi mẹ cô phải xuống Hà Nội học thêm nghiệp vụ một thời gian, dù lúc đó Kim Anh đã học lớp 10 nhưng bà vẫn mang theo con xuống Hà Nội cùng bà. Rồi khi bà học xong, cũng không dám để con ở dưới Hà Nội bà lại mang theo con mình trở về Cao Bằng học tiếp.

Sau khi Kim Anh đỗ đại học, cô được cha mẹ tạo dựng cho một cuộc sống đầy đủ ở Hà Nội. Cô có một căn nhà ở Vĩnh Hồ để ở, có xe  máy để đi học, được cha mẹ chu cấp nuôi dưỡng hoàn toàn. Kim Anh cũng có một cuộc hôn nhân để hi vọng về một đám cưới được sắp đặt ngay sau khi cô tốt nghiệp. Theo những gì mà báo chí đã tiết lộ thì chàng trai đó nhà ở Hà Nội, đã có công ăn việc làm đàng hoàng, gia đình chàng trai đó rất quý cô, coi cô như con và bản thân chàng trai đó cũng rất yêu cô. Thì yêu đến độ, một ngày sau khi cô bị bắt vì tội giết người, anh ta còn lên tận trụ sở của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an Hà Nội nằng nặc đòi thả cô về để cho cô còn… đi thi(!).

Một người phụ nữ được chăm sóc chu toàn đến thế, cuộc sống viên mãn đến thế mà phạm tội tày thời thì tất nhiên, không thể và không bao giờ có thể là do sự xô đẩy của hoàn cảnh. Dưới góc độ nghiên cứu tâm lý tội phạm, chắc hẳn các nhà nghiên cứu cũng có thể nhìn thấy rất rõ đó là lối sống buông thả. Nhìn lại quá trình phạm tội của Kim Anh, sẽ thấy rất rõ điều đó. Ngay trong buổi tối trước khi phạm tội. cô đã cùng lúc nhận lời đi với 3 người đàn ông.

Người đầu tiên mà Kim Anh liên lạc là anh Vũ Tiến Chính, 42 tuổi, trú tại phố Kim Ngưu, Hà Nội, một người tình cũ. Đó là vào lúc khoảng 13 giờ, Kim Anh mua 1 sim điện thoại và nháy vào số điện thoại di động của anh Chính. Sau cú nháy máy này anh Chính đã gọi lại và không mấy khó khăn để nhận ra Kim Anh vì hai người trước đó đã có quan hệ tình cảm. Người thứ hai mà Kim Anh liên lạc vào khoảng 20 giờ tối cùng ngày là một giáo viên ở Khoa Hoá, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, nơi cô đang theo học, hơn cô 8 tuổi để bàn về chương trình giao lưu văn nghệ cho Khoa sắp diễn ra.

Khi gặp người giáo viên này cô ta không mang theo điện thoại di động  nên không biết rằng, vào thời gian đó anh Chính có nhắn tin cho mình. 22 giờ đêm, trở về nhà, cô mới biết và nhắn tin trả lời anh Chính và sau đó anh Chính tiếp tục nhắn tin rủ cô đi chơi. Người đàn ông thứ ba mà cô liên lạc là vào lúc 22 giờ, khi cô đang nhắn tin với anh Chính thì người này gọi điện rủ cô đi chơi. Người này là đương kim người người yêu của cô. Cô đã nhận lời và hẹn sẽ đi cùng. Nhưng sau cùng thì đêm ấy, cô vẫn không thể đi với đương kim người yêu được mà lại nhận lời đi cùng với cố nhân.

Theo những gì mà các tài liệu điều tra đã ghi nhận thì cô ra khỏi nhà, lên ôtô của anh Chính khi đã quá nửa đêm. Một người phục nữ có học, được giáo dục chu toàn như cô mà bỏ nhà ra đi vào lúc nửa đêm, lên ôtô đi chơi cùng một người đàn ông đáng tuổi cha mình, trong khi đã có hẹn với người yêu, tất nhiên không bao giờ là sự lựa chọn của một người phụ nữ đức hạnh.

Vũ Thị Kim Anh trước khi bị giải vào Trại tạm giam Hà Nội

Ấy còn là chưa kể, cô đã từng có một thời gian dài quan hệ với anh Chính, một người đàn ông đang có gia đình mà cô biết rất rõ điều này bởi cô là bạn học của con trai anh. Tại phiên toà, con trai anh Chính còn công khai rằng, trước khi yêu bố cậu ta thì cô là người yêu của cậu ta. Rằng, người yêu mới nhất của Kim Anh cũng có lần gọi điện cho con trai anh Chính phàn nàn rằng Kim Anh quan hệ bồ bịch với … bố của bạn trai mình là có thực. Trong những mối quan hệ trai gái bừa bãi, buông thả đó, cô hoàn toàn không bị ép uổng hay xô đẩy. Tự cô lựa chọn lối sống đó. Tự cô chà đạp lên những chuẩn mực bất biến của đạo đức để sống, một cách bản năng như cô thích. Bỏ qua đức hạnh – đã đành – còn bỏ qua cả sự liêm sỉ cần thiết ở mức tối thiểu.

Không giống như nhiều tội phạm khác thường suy sụp ngay khi các bằng chứng phạm tội bị phơi bày, ngay từ đêm đầu tiên khi tội ác bị phát hiện, Kim Anh bị áp giải về trụ sở Cơ quan điều tra, các điều tra viên hầu như không tìm thấy ở cô bất kỳ sự hoảng hốt nào. Trong buổi thực nghiệm điều tra được tiến hành hai hôm sau, cô cũng bình tĩnh đến lạnh lùng khi diễn lại các hành vi phạm tội. Có vẻ như ẩn giấu đằng sau gương mặt thơ ngây với đôi mắt sáng lấp loá sau cặp kính cận là một người đàn bà máu lạnh.

Theo qui luật tâm lý thông thường, sau khi thực hiện xong tội ác, kẻ sát nhân thường có thái độ bất bình thường mà thể hiện rõ nhất là buồn bã, âu lo, mất ăn mất ngủ, thậm chí có người sợ hãi đến mức tự tử hoặc bỏ trốn. Nhưng Kim Anh thì không. Ngay sau khi sát hại anh Chính một cách dã man, thấy anh Chính lái xe về phía ngã tư Liễu Giai thì cô ta chạy ngược chiều về hướng ngã ba Đội Cấn – Giang Văn Minh. Chạy được khoảng hơn 100m thì cô ta dừng lại vứt dao, đứng gọi điện thoại cho hãng taxi 53. Và hãng này đã điều tới cho cô chiếc taxi BKS 30T – 0066. Theo yêu cầu của cô, người lái xe chở cô đi theo hướng Đội Cấn - Liễu Giai. Tuy nhiên, đi được một đoạn, đến ngã ba Kim Mã - Nguyễn Văn Ngọc, sợ bị phát hiện nên cô đã xuống xe. Vài phút sau, cô lại vẫy một chiếc taxi khác chạy về đường Khuất Duy Tiến để gặp đương kim người yêu là anh H. Anh H không hề biết rằng Kim Anh vừa mới giết người và hai người tiếp tục đi taxi đến nhà nghỉ Yến Yến ở ngõ 218 đường Trần Duy Hưng thuê phòng, ở với nhau từ bấy đến tận 12 giờ trưa hôm sau mới về (!).

Để phi tang, cô đã vứt cả sim lẫn máy điện thoại mà cô đã dùng để liên lạc với anh Chính. Sim thì vứt ở phố Vũ Trọng Phụng còn điện thoại thì vứt ở phố Nguyễn Trãi.

Sau đó, cô vẫn đi học bình thường, vẫn đi chơi với bạn bè và người yêu. Cuộc sống của cô bình thường như không thể bình thường hơn được nữa. Cô không hoảng hốt cũng không tìm đường trốn chạy, mặc dù, tất cả báo chí đã đưa tin ầm ĩ về vụ giết người man rợ này, về nỗ lực của cơ quan Công an trong việc truy tìm thủ phạm. Việc một cô gái trẻ chưa từng vào tù ra tội nào mà duy trì được thái độ bình thường sau khi dã man như cô quả là hiếm thấy. Điều ấy không chỉ chứng minh khả năng che giấu tội ác của cô mà còn cho thấy sự xuống cấp của đạo đức khi cô vô cảm trước tội ác của chính bản thân mình.

Tại phiên toà, cô có vẻ suy sụp hơn nhiều so với lúc mới bị bắt. Cô khóc nhiều hơn và đã biết nói lời xin lỗi, giữa sự vây bủa của những thoá mạ từ phía một số người dự phiên toà. Cha cô cũng muốn gia đình nạn nhân và pháp luật rộng lượng với con gái mình để cho đứa con mà ông vô cùng yêu quý một cơ hội làm lại cuộc đời. Thì “đánh kể chạy đi chứ ai đánh người chạy lại”, con đường hoàn lương vẫn luôn luôn rộng mở. Nhưng, tất nhiên là chỉ với những con người không vô cảm mà biết day dứt, biết ân hận, biết ám ảnh về tội lỗi của chính mình…

Theo Cảnh sát toàn cầu

Bài học tinh thần chức nghiệp từ sự kiện Toyota

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp sẽ rất khó cho Việt Nam trong việc xây dựng một nền kinh tế với các tập đoàn hùng mạnh như nước Nhật đã từng làm được với những tập đoàn như Toyota.

Ý thức sứ mệnh

Toyota vừa tuyên bố đợt thu hồi xe lớn nhất trong lịch sử từ 21/1, hơn 9 triệu chiếc xe trên toàn thế giới bị thu hồi do lỗi dính chân ga.

Cuối năm ngoái, hãng này cũng đã phải thu hồi khoảng 5 triệu chiếc vì một lý do lãng xẹt: tấm thảm lót xe làm chân ga bị kẹt.

Họa vô đơn chí, đợt thu hồi xe đầu năm 2010 này còn đang rối ren thì Toyota đã lại đối mặt với cáo buộc về chất lượng phanh dòng xe mới Prius 2010.

Quay trở lại lịch sử và triết lý kinh doanh của hãng Toyota mới thấy có điều bất thường, bởi lẽ Toyota vốn là một tập đoàn đã khẳng định tên tuổi nhờ đặt chất lượng xe và khách hàng lên hàng đầu.

Nhắc tới Toyota là nhắc tới 14 phương thức Toyota hay nói cách khác là 14 nguyên tắc quản trị nổi tiếng đã khiến cho cái tên Toyota không chỉ là xe ô tô mà còn trở thành nguyên lý quản trị.

Nguyên lý số 1 trong 14 nguyên lý Toyota là: “Ra các quyết định quản lý dựa trên một triết lý dài hạn, dù phải hi sinh những lợi ích ngắn hạn.” Diễn giải cụ thể ra là mục tiêu cao nhất của doanh nghiệp là hoàn thành sứ mệnh của nó hơn là đơn thuần kiếm tiền.

Tác giả Jeffrey Liker viết trong cuốn The Toyota way: “Có một điều nổi bật qua những lần tôi đến tham quan công ty này ở Nhật Bản và Mỹ, từ bộ phận kỹ thuật, thu mua vật tư đến sản xuất. Ở từng nhân viên mà tôi tiếp chuyện toát lên một tinh thần vì một sứ mệnh cao cả hơn là làm công ăn lương đơn thuần.”

Sứ mệnh ấy là sản xuất ra những chiếc xe hơi tốt nhất, Toyota ý thức được sứ mệnh đó trong lịch sử tồn tại của mình.

Tinh thần chức nghiệp

Nói tới những thuật ngữ như sứ mệnh, đa phần người Việt Nam cảm thấy cao siêu, mang tính hô hào, sáo rỗng và hình thức, một phần rất lớn người Việt vẫn coi mục tiêu của kinh doanh là việc tối đa hóa lợi nhuận.

Tư duy như vậy khiến nhiều người không hiểu được trọn vẹn bản chất của chủ nghĩa tư bản ở những khu vực phát triển như Châu Âu, Mỹ, Nhật cũng như quá trình vận hành doanh nghiệp của họ…

Lợi nhuận và vòng quay của đồng tiền chỉ như dòng máu nuôi cơ thể, lượng máu dồi dào thì cơ thể khỏe mạnh nhưng cơ thể không chỉ tồn tại vì dòng máu. Doanh nghiệp cũng không tồn tại chỉ vì đồng tiền mà tồn tại để thực hiện chức năng xã hội của nó, trong đó tiền chỉ là phương tiện.

Max Weber (1864-1920), nhà xã hội học nổi tiếng người Đức, đã khái quát quan điểm này bằng một khái niệm mà ông gọi là Thiên chức. Kinh doanh là thiên chức, là bổn phận của nhà kinh doanh và họ phải thực hiện điều đó với sự tận tâm, chuyên cần, tiết kiệm hay thậm chí khổ hạnh. Doanh nghiệp ra đời để sản xuất ra hàng hóa cho xã hội chứ không phải để chạy theo máu tham tiền.

Peter Drucker, cha đẻ của quản trị kinh doanh hiện đại, tiếp tục khẳng định quan điểm này khi cho rằng: lợi nhuận không phải là mục tiêu mà chỉ là điều kiện để doanh nghiệp tồn tại, là phương tiện để duy trì và phát triển công ty.

Doanh nhân ý thức được tinh thần chức nghiệp này của mình sẽ lao động và sản xuất với sự duy lý, trung thực, đức hạnh và cần kiệm.

Những tập đoàn kinh tế hùng mạnh ở Nhật Bản cũng hình thành trên nền tảng văn hóa và tính cách Nhật Bản. Đó là tinh thần võ sĩ đạo, vững chãi kiên cường, cần mẫn nỗ lực, thanh bần tích sản, cần kiệm giản dị… Các tập đoàn lớn như Toyota, Honda, Suzuki, Yamaha đều cất bước từ vùng Mikawa, tỉnh Aichi, nơi nổi tiếng với tập quán tư duy samurai như vậy.

CNTB hình thành trên ý thức mạnh mẽ về sứ mệnh và thiên chức là thứ CNTB duy lý, khác hẳn với CNTB phiêu lưu (kinh doanh dựa trên máu liều lĩnh, thích làm anh hùng), CNTB đầu cơ (kinh doanh dựa trên việc mua rẻ bán đắt) và CNTB thân hữu (kinh doanh dựa vào các mối quan hệ chính trị).

Việt Nam vẫn thiếu ý thức chức nghiệp

Ở Việt Nam, xem ra ý thức sứ mệnh và tinh thần chức nghiệp còn yếu, mới chỉ tồn tại trong một bộ phận doanh nghiệp. Các doanh nghiệp Việt Nam nhiều khi vẫn đang chạy theo những kiểu CNTB phiêu lưu, đầu cơ và thân hữu.

Trở lại với quyết định quyết định thu hồi lớn nhất trong lịch sử của Toyota. Quyết định này đã khiến công ty mất đứt 2 tỉ đôla. Ông Akio Toyoda, chủ tịch tập đoàn đã cúi rạp đầu xin lỗi khách hàng hôm 5 tháng 2: “Tôi rất xin lỗi vì đã gây lo lắng cho nhiều người như vậy. Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để lấy lại niềm tin của khách hàng.”

Vị chủ tịch tập đoàn lừng danh, cháu nội của người sáng lập Toyota, phải cúi rạp đầu xin lỗi khách hàng như vậy cho thấy phần nào tinh thần khiêm cung, tận tụy. Ở nhiều nước văn minh như Nhật, vẫn hay thấy các doanh nhân, chính khách khi mắc khuyết điểm đã công khai xin lỗi và bồi hoàn cho người bị ảnh hưởng, thể hiện ý thức trách nhiệm và tinh thần chức nghiệp.

Ở Việt Nam, những lời xin lỗi và khoản bồi thường như vậy còn ít từ phía doanh nghiệp, từ phía công chức, lại càng hi hữu hơn; trong khi đó có không ít sản phẩm của doanh nghiệp và chính sách của cơ quan công quyền đã gây tổn hại cho dân. Có một số nguyên nhân nhưng trong đó phải kể tới việc thiếu ý thức chức nghiệp trong tâm lý người Việt.

Không chỉ doanh nghiệp, các lĩnh vực nghề nghiệp khác cũng có một tinh thần chức nghiệp như vậy. Nghiệp của bác sỹ là chữa bệnh, nhà báo là đưa tin, giáo viên là dạy học, viên chức công quyền là phục vụ nhân dân…

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp sẽ khiến tất cả nghĩ rằng mọi nghề nghiệp chỉ là cần câu cơm và cơ hội để vơ vét…

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp cũng đi kèm với sự cẩu thả, vô trách nhiệm, lãng phí, manh mún, lười biếng và dễ bỏ cuộc…

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp sẽ rất khó cho Việt Nam trong việc xây dựng một nền kinh tế với các tập đoàn hùng mạnh như nước Nhật đã từng làm được với những tập đoàn như Toyota của họ.


Chen chân ngắm hoa trên đường Nguyễn Huệ

Phài dùng 1 câu chính xác để nói lên điều này ………….. ” cực kỳ Sài Gòn” ……….. trong văn hoá xem hoa ^^ ( Vnexpress )

Tuy lượng người đêm khai mạc sự kiện văn hóa này quá tải so với sức chứa của đường hoa, nhưng một điều đáng ghi nhận là hầu như chưa du khách nào, kể cả những em nhỏ lại chạm mạnh hay bẻ, hái hoa tùy tiện.

Người nước ngoài cũng thoải mái và thưởng thức trọn vẹn


Chuyện con Rồng :)

Có một Con Rồng rất hùng mạnh và độc ác, mỗi ngày nó đều ăn thịt người và không điều gì có thể ngăn cản được nó.

Một hôm có một tráng sĩ “khôi ngô , tuấn tú” “võ nghệ cao cường” tình nguyện đi giết Con Rồng. Chàng đi đến Hồ Gươm, Rùa thần nổi lên và trao cho chàng một thanh kiếm, chàng đeo thanh kiếm vào người, cám ơn Rùa thần và đi vào hang tìm giết Con Rồng, tất cả mọi người đều lưu luyến đưa tiễn chàng. Tráng sĩ một đi không trở lại, còn Con Rồng thì vẫn ngày ngày ra khỏi hang để ăn thịt người.

Có rất nhiều tráng sĩ tình nguyện đi giết Con Rồng nhưng tất cả bọn họ đều không thấy trở về.

Một hôm có một Thiếu nữ “tài sắc vẹn toàn” tình nguyện đi giết Con Rồng. Nàng cũng đi đến Hồ Gươm, Rùa thần nổi lên và trao cho nàng một thanh kiếm, nàng đeo thanh kiếm vào người, cám ơn Rùa thần và đi vào hang tìm giết Con Rồng, tất cả mọi người đều lưu luyến đưa tiễn nàng. Nữ hiệp cũng một đi không trở lại, còn Con Rồng thì vẫn ngày ngày ra khỏi hang để ăn thịt người.

Một ngày kia có một chàng trai trẻ từ phương xa đi đến, chàng chẳng những “khôi ngô , tuấn tú” “võ nghệ cao cường” mà thần sắc vô cùng “huy hoàng, rực rỡ”. Chàng nói tình nguyện đi giết Con Rồng. Chàng đi đến Hồ Gươm, Rùa thần nổi lên và trao cho chàng một thanh kiếm, chàng đeo thanh kiếm vào người, cám ơn Rùa thần và đi vào hang tìm giết Con Rồng, tất cả mọi người đều lưu luyến đưa tiễn chàng.

Chàng đi vào hang, qua một cái hồ sen thấy có bóng mình trong đó, một Con Rồng vĩ đại và dữ tợn đang nhìn chàng, chàng không hề sợ hãi, rút gươm ra chiến đấu, đánh nhau mãi, đánh mãi cuối cùng chàng đâm một nhát xuyên tim Con Rồng. Con Rồng trước khi chết gắng gượng nói “ngươi đã giết được ta, theo lời nguyền thì ngươi sẽ biến thành Con Rồng, từ trước đến nay đã nhiều người giết được Con Rồng , nhưng họ đều đã biến thành chính Con Rồng đó”.

Chàng trai không tin, nhưng khi trở về đi ngang hồ sen chàng giật mình nhìn thấy bóng trong hồ không phải là mình mà là bóng một Con Rồng, qua khỏi hồ thì Con Rồng đã không còn nhớ gì nữa…nó bay ra ngoài và tiếp tục cái việc muôn thuở là ăn thịt người…..

Thử hỏi …….ai chả từng mơ ước mình là người giết Rồng cơ chứ :)


We share ..

We share ..


Đàn ông xấu thì không có quà

Hà Nội những ngày này mơ màng đẹp. Nắng vàng đem sắc xuân cho từng khuôn mặt, từng nụ cười, gió lẳng lơ vờn quanh tóc dài thiếu nữ. Cái đặc trưng thời tiết của mảnh đất này luôn lãng mạn đến mức khó hiểu. Phàm là người quân tử thì chắc chắn chẳng thể bỏ lỡ một ngày như hôm nay.

Quả nhiên đúng. Nguyệt gọi điện báo mới đi Sapa về. Có quà.

Ra Quất nhé. 3 giờ.

Café Quất hôm nay hết bàn, xe máy tay ga đắt tiền nông nổi dựng cả xuống lòng đường vốn hẹp. Âu cũng là phải nhẽ, trước cái đẹp thi thoảng người ta có nông nổi.

Loay hoay mãi mà tuyệt nhiên không thể kê ghé nổi cái bàn mà ngồi. Phơi phới thanh niên đành chịu kẹp giữa 2 bàn toàn đàn bà. Bàn bên tay trái là 8 bà nạ dòng mặt hoa da phấn, tay có nhiều mỡ và nhiều nhẫn vàng. Nhấp ngụm café, nheo nheo mắt châm điếu Marl trắng và vô tình trở thành thính giả bất đắc dĩ của “liên hiệp phụ nữ” bên cánh trái. Câu chuyện của họ khăm khẳm mùi cá kho hơi quá tay nước mắm. Phụ nữ nhiều tiền hoặc có chồng nhiều tiền hình như hay văng tục và thi thoảng lắm mới có người đẹp. Chao ôi những khuôn mặt đều duy nhất mang một vẻ dân gian đương đại. Phong độ của kẻ có tiền luôn ở đỉnh cao. Thần thái của nhân sĩ Hà Thành đã tuyệt chủng và câu nói “đàn bà xấu không có quà” có lẽ đã thất truyền.

Móc Zippo bàng bạc màu mồi điếu Marl trắng thứ hai và sẽ là cuối cùng cho buổi chiều đang nhạt nắng. Làn khói thuốc mỏng manh len lỏi qua từng khe nắng nhất quyết phiêu bạt cùng gió xuân phơi phới. Canh Dần đương nhiên là năm khai tử cho dân hút thuốc lá.

Café Quất hôm nay lèn đặc khách ngoài vỉa hè, duy chỉ có cửa Đại sư quán là không thấy ai án ngữ. Bên kia là một mi nhon tiểu thư đang làm dáng rất điệu. Các tiểu thư luôn khiến văn nhân, thi nhân lẫn thương nhân mê muội. Quá đúng. Vẻ đẹp đâu nằm ở đôi má hồng thiếu nữ mà nằm trong mắt kẻ si tình. Tiểu thư kia sao bỗng nhiên cứ khúc khích cười. Bàn tay nhỏ nhắn khe khẽ che miệng còn đôi mắt thì long lanh đẹp. Chiều Hà Nội sẽ vĩnh viễn không trọn vẹn nếu thiếu những đôi mắt biết cười. Chếch chếch nàng là hai thanh niên đang oằn người chụp ảnh. Môn nghệ thuật của ánh sáng đang là thời thượng.

Người người chụp ảnh, nhà nhà mua máy ảnh. Áp lực này đang đè nặng tâm thất của lớp trẻ và nghiến vào răng của các bậc phụ huynh có con yêu nghệ thuật. Đại tiểu thư xinh đẹp thi thoảng lại quăng mái tóc mình vào trong gió. Cú hất tóc điệu nghệ chắc chắn làm thị trường máy ảnh tăng nhanh hơn giá xăng dầu. Mùi thơm của dầu gội đầu Mỹ làm sáu mươi ba phần trăm đàn ông đang nhìn đổ nhầm café vào mũi, số còn lại tuẫn tiết châm thuốc ngược đầu.. Tóc dài, lông mi dài, chân dài. Ở nàng cái gì cũng tuyệt đối dài trừ váy. Cầu giời nàng đừng xoạc chân, nếu không đám đàn ông sẽ nuốt hết thìa của quán café. Giày cao gót mà xoạc sẽ rất dễ ngã. Nàng ngã cả phố Trấn Vũ sẽ khóc như vừa xem trận bán kết Seagame 25.

Lén lút nhìn đồng hồ. Bốn giờ ba mươi tám phút. Nguyệt có lẽ không tới. Ca sĩ Hà Trần luôn quyến rũ trong ca khúc “Bài tình ca cho giai nhân” của Quốc Bảo. Quyến rũ nhất là câu “Trăng đã hẹn ngàn kiếp cũng đền“. Thế mới biết Tình ca thì luôn nhiều nhưng hiếm hoi giai nhân. Có lẽ từ bây giờ chỉ nên nghe nhạc không lời. Vì đàn ông xấu cũng làm quái có quà.

Sưu tầm


Vệ tinh và rác thải vào vũ trụ từ các quốc gia trên thế giới

Michael Paukner, bậc thầy về mô phỏng đã cho chúng ta cái nhìn tổng quan về những vệ tinh nhân tạo đang chuyển động trên quỹ đạo xoay quanh Trái Đất. Bức tranh dưới đây là một thống kê khá chi tiết theo từng quốc gia.

Phần màu trắng là những vệ tinh đang hoạt động, màu xám là ngưng hoạt động và màu đen là rác vũ trụ. Trong đó, ta có thể thấy Nga chiếm phần lớn vệ tinh được phóng lên với 86 chiếc đang hoạt động, 1310 chiếc đã ngừng hoạt động còn lại 2690 rác thải vũ trụ. Trung Quốc cho thấy họ sở hữu một lượng lớn rác vũ trụ với con số 2690 nhưng chúng có kích thước rất nhỏ và không xác định được đó là gì. Ngoài ra, Trung Quốc chỉ có 40 vệ tinh đang thực hiện nhiệm vụ và 29 chiếc đã chấm dứt nhiệm vụ. Đương nhiên Mỹ là quốc gia có lượng rác vũ trụ lớn nhất với 3258 đơn vị, số lượng vệ tinh đang hoạt động cũng lớn nhất với 453 chiếc và 683 chiếc đã ngừng hoạt động. Vẫn có quá nhiều vệ tinh hỏng còn nằm trong quỹ đạo. Điều này khiến chúng ta liên tưởng tới viễn cảnh tương tự trong bộ phim Wall-E khi Trái Đất trở thành môt hành tinh bị bao bọc bởi rác thải công nghệ. Hy vọng điều này sẽ không xảy ra trong tương lai.

Theo Gizmodo