music. facebook. flickr. last.fm. twitter. youtube. contact. rss
blog. nguoiviet. congnghe. xahoi. thietke. nghethuat. linhtinh
amnhac. phimanh. game. vanhoc. connguoi. bayba. danong. xeco. giatri


Em ạ.
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa.  Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn  như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ  đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử  có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. Anh  vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã  nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của  anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc. Sáng  nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là  bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê.
Nay  con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa,  các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy.  Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi  ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì  phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình  chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ.  Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong  ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ  em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển  nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi  xuống vì gió biển thổi.
Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi  bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá  không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no  căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa  rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn  phải đá hộc, đau tê tái. Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là  em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng  mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm  suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt. Sắp  tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố  gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là  anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em  sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn  em. Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng  giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay  ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe  tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.
Em ngủ ngon không. Anh  chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm.  Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống  đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem  lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy  bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ  cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô  đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ  hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó  đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến,  nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi  giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần  đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh  phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh  nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ,  nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.
Anh  không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt  ngào.
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà  nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh  dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh  ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió

Em ạ.

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. 

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc. 

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê.

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái. 

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt. 
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em. 

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không. 

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.

Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. 

Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió


‘Xin lỗi, em chỉ là con đĩ’ thành kịch tiền tỷ tại VN

Nhà văn Tào Đình (Trung Quốc) bán bản quyền cho đạo diễn VN chuyển thể tiểu thuyết ăn khách lên sàn kịch. Vốn đầu tư vở diễn hơn 3 tỷ đồng.

Đạo diễn Hoàng Vũ, tổng giám đốc công ty V.Art, người liên hệ nhà văn Tào Đình mua bản quyền Xin lỗi, em chỉ là con đĩ, cho biết, giá phía nhà văn nêu ra là 5.000 USD. Sau quá trình thương thuyết, cuối cùng Tào Đình đồng ý nhượng quyền ở mức phù hợp với bối cảnh sân khấu Việt.

Đây là lần đầu tiên tại Việt Nam, một đạo diễn mua bản quyền tác phẩm văn học nước ngoài để chuyển thể lên sân khấu kịch trong nước.

Nhà văn Trang Hạ, dịch giả tiếng Việt tiểu thuyết Xin lỗi, em chỉ là con đĩ, chính là một trong những cầu nối giúp cuộc thương thuyết thành công. Không chỉ vậy, đạo diễn Hoàng Vũ đề nghị Trang Hạ cùng anh bắt tay chuyển thể tiểu thuyết sang kịch bản sân khấu. Sau hơn 3 tháng, với không ít cuộc tranh luận nảy lửa, cùng sự góp ý của nhà văn Tào Đình, Trang Hạ - Hoàng Vũ hoàn thành kịch bản với tên Xin lỗi, em chỉ là

Nhà văn Trang Hạ khẳng định, chị vẫn giữ thế mạnh ngôn từ của mình khi chuyển thể tác phẩm. “Kịch Xin lỗi, em chỉ là… hầu như không có dấu ấn của một tác phẩm văn học ngoại lai, nó sẽ gần gũi y như cuộc đời. Vở kịch thực chất là làm những nỗi đau sống lại trong sâu thẳm cảm nhận của người xem, một cách ngọt ngào song đầy chua chát. Tôi cũng tin vở kịch sẽ thu hút người xem y như từng thu hút 25 triệu lượt người đọc trên blog tôi”, Trang Hạ chia sẻ.

Từ vở diễn tiền tỷ đến “dàn diễn viên trong mơ”

Đạo diễn Hoàng Vũ cho biết, là vở kịch tình cảm tâm lý xã hội nhưng phần thiết kế sân khấu được đầu tư hoành tráng với nhiều hiệu ứng đặc biệt. Đạo diễn Ngô Quang Hải là người phụ trách phần hình ảnh. Với hơn 3 tỷ đồng đầu tư, vở diễn có những cảnh quy mô như thác nước cao 25 m với hai nhân vật nhảy từ đỉnh thác, những đàn bồ câu tung bay từ tháp chuông nhà thờ… Ngoài ra, kịch có sự hỗ trợ của nghệ thuật điện ảnh, múa và xiếc.

Nhạc sĩ Tường Văn viết nhạc cho tác phẩm sân khấu này. Thứ trưởng Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch Lê Tiến Thọ, chủ tịch Hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, giữ vai trò chỉ đạo nghệ thuật.

Vở quy tụ lực lượng hùng hậu các diễn viên TP HCM: Lan Phương, Ngân Khánh, Mai Mai, Ngọc Lan, Quý Bình, NSƯT Việt Anh, Tú Trinh, Thanh Hoàng, Hữu Nghĩa, Hoàng Sơn, Tấn Beo, Công Ninh, Lê Giang, Cát Tường… Đây cũng là lần đầu tiên, ca sĩ Minh Thư đảm nhiệm một vai trên sân khấu kịch.

Ngân Khánh (trái) và Lan Phương cùng vào vai nàng Hạ Âu trong vở kịch. Ảnh: V.Art

Hoàng Vũ gọi vui đây là “dàn diễn viên trong mơ”. “Để đội ngũ diễn viên này tập trung toàn tâm toàn sức cho nhân vật, ban tổ chức áp dụng quy định theo tôi chưa có ở sân khấu Việt từ trước đến nay: tất cả diễn viên tham gia đều được mua bảo hiểm 1,3 tỷ đồng trong vòng một năm kể từ khi ký hợp đồng. Ngoài ra, mỗi diễn viên được trả 5 triệu đồng tiền tập và nhận trước tiền cát-xê cho suất diễn đầu tiên dù chưa diễn”, đạo diễn cho biết.

Với Ngân Khánh và Lan Phương - hai nữ diễn viên đảm nhiệm vai chính Hạ Âu, suất diễn đầu tiên được trả 10 triệu đồng. “Đây là mức cát-xê sân khấu kịch cao nhất từ trước đến nay của tôi”, Lan Phương chia sẻ. Nhân vật Hạ Âu theo kịch bản rất sống động, là cô gái có vẻ ngoài trong sáng, chịu đựng nhưng bên trong ẩn chứa sóng ngầm của sự phản kháng, bướng bỉnh.

Theo Vnexpress

Bạn có thể xem truyện ngắn : “Xin lỗi , em chỉ là con đỉ” tại đây : Tập 1 , 2 , 3 , 4


Đang mê mẩn em ereader này ……….. nhưng mà thấy có vẻ không kinh tế cho lắm ^^ . Thôi , tái sử dụng em Ipod Touch cho việc xem ebook vậy …………… dù rằng iu màn hình e-ink của em ereader ghê gúm …………….. :((

Đang mê mẩn em ereader này ……….. nhưng mà thấy có vẻ không kinh tế cho lắm ^^ . Thôi , tái sử dụng em Ipod Touch cho việc xem ebook vậy …………… dù rằng iu màn hình e-ink của em ereader ghê gúm …………….. :((