Tagged
vanhoc


10:50 pm
Đại sứ Nhật Bản: Con người cần trở về với đức tin

Sáng 16/5/2010 (tức ngày 3/4 năm Canh Dần), Tuần Văn hóa Phật giáo 2010 đã chính thức khai mạc tại Huế. Tuần Việt Nam vừa có cuộc trao đổi với Đại sứ Nhật Bản Mitsuo Sakaba nhân sự kiện này.

Người Việt rất chăm thực hành tôn giáo, tín ngưỡng

- Sau hơn 2 năm sống và làm việc với rất nhiều chuyến đi đến mọi miền đất của Việt Nam, ấn tượng của ông về văn hóa Việt Nam có thay đổi nhiều so với khi ông mới đến đây không?

Chừng ấy năm tiếp xúc với con người Việt Nam, tôi thật sự bị thu hút bởi 3 khía cạnh của văn hóa Việt.

Đầu tiên là âm nhạc và những điệu múa, Quan họ là một ví dụ. Các bạn có rất nhiều loại hình âm nhạc truyền thống, sử dụng những nhạc cụ rất Việt Nam khiến người nước ngoài như tôi bị cuốn hút.

Thứ đến là cộng đồng dân tộc. Tôi đã đến nhiều vùng miền, và rất thích thú với sự hiện diện mạnh mẽ của rất nhiều cộng đồng dân tộc thiểu số tôi có dịp tiếp xúc. Họ giữ được những nét văn hóa rất riêng, không bị trộn lẫn. Người nước ngoài chắc chắn bị “cuốn” bởi những bộ trang phục truyền thống của phụ nữ với rất nhiều màu sắc (trang phục đàn ông thì không đẹp như thế!)

Điểm cuối cùng chính là sự thực hành tôn giáo, tín ngưỡng ở Việt Nam. Không chỉ Phật giáo và Thiên chúa giáo mà tín ngưỡng dân gian được người Việt thực hành rất thường xuyên. Người Việt không chỉ đến chùa, mà còn đến rất nhiều đền, miếu, phủ… để cầu hạnh phúc, cầu có thêm nhiều tiền, cầu vượt qua được kỳ thi. Tôi rất bất ngờ với việc tôn giáo, tín ngưỡng hiện diện mạnh mẽ trong cuộc sống hàng ngày ở đất nước các bạn. Nhiều người đến chùa, nhưng cũng chính những người đó cùng lúc cũng đến đền, phủ nữa. Thậm chí rất nhiều nhà không chỉ có bàn thờ ông bà mà cả bàn thờ Phật, thờ thổ địa. Người dân cũng cầu ông bà, cầu Phật, cầu thổ địa để có sức khỏe, có tiền tài… .

Điều này hoàn toàn khác biệt với việc thực hành tôn giáo, tín ngưỡng ở Nhật Bản. Đa số người Nhật theo Đạo Phật và Thần Đạo - tín ngưỡng dân gian của người Nhật - nhưng chúng tôi rất ít khi đến chùa hay đền, chỉ khi có dịp gì đó quan trọng chúng tôi mới đến. Chính sự khác biệt này khiến tôi rất muốn tìm hiểu sâu hơn về đời sống tinh thần của người Việt.

Người Nhật rất ít lên chùa

- Thưa đại sứ, nhiều người đã biết đến những nét văn hóa độc đáo của Nhật Bản như tinh thần võ sĩ đạo, trà đạo, hay tình yêu của người Nhật với hoa anh đào… nhưng không nhiều người biết Phật giáo đã ảnh hưởng đến văn hóa Nhật Bản, đến con người Nhật Bản ra sao?

95% người Nhật được xem là theo Đạo Phật, nhưng chúng tôi không thực hành đạo Phật trong đời sống hàng ngày. Nhiều người còn chẳng hiểu gì mấy về đạo Phật, dù vẫn được xem là theo đạo Phật. Chúng tôi đến chùa chỉ 1, 2 lần trong năm để cầu mong điều gì đó hoặc đến đóng góp chút tiền.

Bởi thế, câu hỏi đạo Phật có ảnh hưởng thế nào đến văn hóa Nhật Bản, con người Nhật Bản, thì chỉ có thể nói rằng: sâu thẳm trong tâm hồn chúng tôi, chúng tôi tin mình theo đạo Phật, theo giáo lý của đạo Phật. Điều đó không có nghĩa là chúng tôi thực hành Phật giáo trong đời sống hàng ngày. Ở Nhật cũng không có nhiều nhà sư sống ở chùa, còn phần lớn chúng tôi chỉ đến chùa 1, 2 lần trong năm.

99% người Nhật được xem là theo Thần đạo. Thật ra, Thần đạo trong suy nghĩ của nhiều người Nhật không hẳn là một tôn giáo với hệ thống triết lý bài bản, mà giống như cách sống, cách nghĩ của người Nhật nhiều hơn.

Chúng tôi cũng không thực hành Thần đạo hàng ngày, thậm chí còn ít hơn thực hành Đạo Phật, bởi số lượng đền thờ còn ít hơn số chùa nữa. Chúng tôi có thể đi bộ 10, 15 phút đến một ngôi chùa, nhưng chúng tôi phải lái xe 1, 2 tiếng mới đến được đền.

Trong trái tim của phần lớn người Nhật, đạo Phật và Thần đạo cùng hiện diện, không có sự mâu thuẫn nào.

Vào những thời điểm quan trọng trong cuộc đời như đám cưới, đám ma, chúng tôi sẽ tiến hành các nghi lễ theo cách của đạo Phật, hoặc Thần đạo.

Ít mộ đạo vì ngày càng nhiều lựa chọn hơn

- Còn khi một đứa trẻ mới sinh ra thì sao, thưa ông?

Ồ, đây là một câu hỏi thú vị. Cũng là một truyền thống, dù không phải bắt buộc, người Nhật sẽ đưa con đến chùa trong tháng đầu tiên để làm lễ cảm tạ Phật, để cầu mong đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc. Đứa trẻ sẽ mặc kimono trong nghi lễ đặc biệt này.

Có thể nói, người Nhật chỉ thực hành đạo Phật trong những nghi lễ quan trọng của cuộc đời. Điều này có vẻ khác với đạo Phật nguyên gốc, không có nghi lễ truyền thống nào của đạo Phật dành cho đám cưới, đám ma cả. Nhưng đó chính là cách đạo Phật ở Nhật song hành với đời sống hiện đại.

Chúng tôi cũng có những nghi lễ theo phong cách của Thần đạo, theo phong cách Thiên chúa giáo, và mỗi người sẽ chọn phong cách mà mình muốn. Nước Nhật khá cởi mở về phương diện tôn giáo, chúng tôi chấp nhận nhiều tôn giáo khác nhau.

- Phật giáo Nhật Bản đương đại có khác nhiều so với Phật giáo Nhật Bản cách đây 50 năm không?

Tôi vẫn còn nhớ cha mẹ tôi thực hành đạo Phật nhiều hơn bây giờ. Cha mẹ tôi mời các nhà sư đến nhà để làm lễ trong 1, 2 tiếng, và trả tiền chọ họ. Điều này không diễn ra trong đời sống hiện tại nữa. Có 5, 6 tông phái Phật giáo khác nhau ở Nhật, 50 năm trước người Nhật biết rõ họ theo tông phái nào, nhưng hiện nay lớp trẻ không biết, điều đó cũng không còn quan trọng với họ. Nhìn từ góc độ này, có thể thấy người Nhật ít mộ đạo hơn trước đây.

Cuộc sống vẫn luôn tồn tại những bí ẩn

- Ông lý giải thế nào về việc người Nhật ít tin vào tôn giáo hơn?

Dường như người hiện đại tin và phụ thuộc nhiều hơn vào khoa học, kỹ thuật. Dường như đây là tôn giáo mới của chúng ta, khi chúng ta được học về những thành tựu khoa học, kỹ thuật từ trong nhà trường, nên ta cảm thấy không còn nhiều “bí mật” trong cuộc sống nữa. Ít bí mật hơn nên cũng ít niềm tin hơn chăng?

Riêng tôi thật sự tin rằng, con người cần trở về với đức tin, với tôn giáo, bởi không thể giải quyết mọi chuyện bằng khoa học kỹ thuật được. Càng phát triển khoa học kỹ thuật, tâm hồn chúng ta càng cần niềm tin để giữ được sự cân bằng. Cuộc sống vẫn luôn tồn tại những bí ẩn. Tôi không dám chắc sẽ có những tôn giáo mới ra đời, hay chúng ta sẽ trở lại với những tôn giáo truyền thống. Nhưng chúng ta sẽ không thật sự thỏa mãn nếu chỉ phụ thuộc vào khoa học kỹ thuật.

Giới trẻ ngày càng ít tin vào bản thân mình

- Phải chăng giờ đây chúng ta tin vào bản thân nhiều hơn, nên không cần đến niềm tin tôn giáo nữa?

Tôi lại nghĩ ngược lại. Chẳng hạn ở Nhật Bản bây giờ, giới trẻ ít tin vào bản thân hơn trước rất nhiều.

Họ không tự tin khi sống một mình, mà phải tham gia các hội, nhóm, họ luôn phải nói chuyện với những người bạn, gọi điện, gửi và nhận tin nhắn… Người Nhật Bản hiện đại, nhất là giới trẻ, sợ cô đơn, họ cảm thấy không yên ổn. Họ cần chia sẻ thông tin, chia sẻ cảm xúc với ai đó.

Hiện tượng này đang ngày càng nghiêm trọng, tôi nghĩ không chỉ ở Nhật Bản. Đó có lẽ là sự yếu đuối trong con người, nhất là trong cuộc sống hiện đại. Chúng ta cần nhiều hơn những mối quan hệ để cân bằng cuộc sống. Về điểm này, tôi cảm thấy người Việt rất giỏi đấy.

Chúng tôi đã có nhiều nỗ lực để quảng bá

- Nhật Bản luôn được nhắc đến với vai trò là đối tác kinh tế lớn của Việt Nam. Còn vai trò của một đối tác văn hóa thì sao? Trong nhiệm kỳ làm đại sứ, ông có nghĩ văn hóa sẽ đóng vai trò lớn hơn không? Ông đang và sẽ làm gì để hai nước hợp tác sâu hơn về văn hóa?

Chúng tôi đã có nhiều nỗ lực để quảng bá văn hóa Nhật Bản ở Việt Nam qua những đêm nhạc, nghi lễ trà đạo, lễ hội hoa anh đào… Nhưng nguồn tài chính dành cho các sự kiện này còn hạn chế nên chưa được quảng bá nhiều như các sự kiện kinh tế. Dù thế các bạn trẻ ngày càng đến các lễ hội văn hóa Nhật Bản nhiều hơn.

Tôi nhận thấy còn rất thiếu những phim truyện hay phim truyền hình Nhật Bản được trình chiếu trên truyền hình Việt Nam. Rất nhiều phim Trung Quốc, phim Hàn Quốc được trình chiếu, nên người Việt Nam biết nhiều về văn hóa của hai quốc gia này hơn văn hóa Nhật Bản. Nhiều người Việt Nam còn kể với tôi họ rất thích phim truyền hình “Osin” được chiếu trên truyền hình hàng chục năm trước. Đó là cách giới thiệu văn hóa, đời sống Nhật Bản rất hữu hiệu. Hiện chúng tôi vẫn có nhiều phim truyền hình, phim truyện hay, nhưng lại thiếu nguồn tài chính để đưa những bộ phim này sang giới thiệu với Việt Nam.

Tôi rất hạnh phúc vì hai bộ phim Nhật sẽ được giới thiệu trong Tuần văn hóa Phật giáo lần này, “Quái đàm” và “Người đưa tiễn”. Một phim truyền thống, một phim hiện đại, hy vọng sẽ đem đến cho khán giả một cái nhìn thú vị về văn hóa Nhật.

Trích bài viết của Khánh Linh , báo Tuần Việt Nam


02:13 pm
lời-tỏ-tình-không-lãng-mạn

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với “tiểu thư” Jones rằng “Anh thích em, như em vẫn vậy”. Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu “tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn”? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn 1 chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi. 

Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là 2 người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy. 

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi “vũ khí”. Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng. 

Chúc con được nghe lời-tỏ-tình-không-lãng-mạn: “Anh yêu em như em vẫn vậy!”

Theo Bảy con cóc


02:11 pm
Nếu tôi là một nhà lãnh đạo…

Nghĩ về những thông điệp của Đảng ta trước thềm rộng của Đại hội lần này, tôi mạnh dạn ghi ra vài điều suy nghĩ của mình. Có thể, đây là chỉ mong muốn tha thiết của một công dân dành cho xã hội, cũng có thể đây là những điều tôi nói hộ cho những nhà lãnh đạo hiện nay của tôi, khi họ quá bận bịu với công việc của mình mà chưa có dịp viết ra.

Hôm nay, đọc một đoạn tin ngắn về một nhà lãnh đạo ở một nước châu Phi nghèo khổ, xa xôi, tôi chợt trào dâng những cảm xúc khó tả khi xem tấm ảnh một người dân nhỏ bé, đen đúa khắc khổ, run run đưa sẵn đôi tay ra phía trước chờ đợi được đến lượt mình bắt tay người lãnh đạo phương phi, cao lớn, oai vệ kia…

Trong khoảng khắc ấy, tôi bỗng ước rằng, giá mình là người lãnh đạo nọ, tôi sẽ ôm lấy đôi bàn tay đen đúa và thân hình gầy gò ấy - để biểu thị sự mến thương, trân trọng với một người dân bình thường như ông - như ôm vào lòng sự bao dung, lo toan chân thành và tin yêu vĩ đại của nhân dân xứ tôi, vẫn dành cho lãnh đạo Nhà nước.

Với suy nghĩ ấy, tôi cầm bút viết nên những dòng mơ ước giản dị, rằng tôi, một thanh niên, nếu được trở thành một nhà lãnh đạo, tôi mong rằng mình sẽ như thế nào…

Với nhân dân

Là một nhà lãnh đạo, tôi sẽ bỏ bớt phần lớn những chuyến đi thăm các doanh nghiệp, dự các lễ khởi công ồn ào đầy hoa và khẩu hiệu, để mặc bộ quần áo sờn cũ vẫn gấp ngăn nắp trong tủ gia đình, lặng lẽ đi về các vùng quê nghèo khổ, vào các khu dân cư xập xệ, cũ nát, vào các công xưởng, nhà máy và nơi ở trọ tồi tàn của công nhân mà báo chí đã nêu tên, điểm mặt để tìm hiểu thêm thực tế…

Là lãnh đạo, tôi sẽ bớt tham gia những lễ khởi công ồn ào để đến những nơi có những điều cần nghe.

Là một nhà lãnh đạo , tôi sẽ nghiêm khắc làm gương cho cấp dưới, dẹp bỏ bớt những chuyến đi thăm viếng , đưa đón vô bổ, tốn kém, phiền nhiễu các địa phương, từ bỏ những bài diễn văn viết sẵn khô cứng, giáo điều và lặp đi lặp lại để lăn xả vào thực tế công việc, bàn bạc tận nơi, giải quyết tận lực những khó khăn, vướng mắc.

Những thời gian tiết kiệm được đó, tôi dành để đối thoại trực tiếp trên truyền hình mỗi năm nhiều lần, mỗi lần trong một ngày, lần lượt với Thanh niên, Phụ nữ và Trẻ em, với Người cao tuổi …

Bởi tôi muốn chia sẻ những trăn trở của mình, tìm sự gợi ý và chung sức từ những Người trẻ đầy tài năng và hoài bão của đất nước. Tôi muốn tận tụy lắng nghe những phê bình, góp ý của các bậc cao niên hiện vẫn thao thức khôn nguôi trước thực trạng đất nước.
Tôi hiểu rằng, là một nhà lãnh đạo thì còn phải biết đối thoại chân thành với nhân dân về đời sống hàng ngày của họ, nhất là với người già, phụ nữ, trẻ em …

Là một nhà lãnh đạo, tôi sẽ kiên quyết xóa bỏ chuyện nhiều người sống không có nhà để ở, chết không có đất để chôn, nhưng có người lại có hàng trăm nhà, hàng trăm đất để hưởng thụ hoang phí, có người làm một năm chỉ ra vài tạ thóc mà vẫn phải nộp sản, nộp thủy lợi phí, nhưng có người kiếm được nhiều tỷ đồng một tháng lại không phải nộp thuế thu nhập …

Tôi sẽ kiên quyết từ chối việc xây dựng quá nhiều các khu vui chơi, hưởng thụ cho người lớn, các trụ sở nguy nga không cần thiết, các dự án “xí chỗ” tại các địa phương để tập trung ngân sách xây dựng thêm nhiều bệnh viện, trường học, thư viện, ký túc xá sinh viên, khu vui chơi giải trí cho các em thanh thiếu niên, nhi đồng, các công viên, khu môi sinh, cây xanh công cộng cho người cao tuổi…vốn đang thiếu trầm trọng hiện nay.

Là một nhà lãnh đạo, tôi sẽ mạnh mẽ đấu tranh và làm gương để mọi quyền hạn của nhân dân phải được tôn trọng tuyệt đối, mọi quyền lợi căn bản của công dân phải được nhà nước bảo vệ bằng mọi giá.

Tôi và các cơ quan chính quyền cũng như mọi thành phần xã hội có tư cách pháp nhân trước Pháp luật đều bình đẳng như nhau trên khuôn khổ các diễn đàn xã hội cũng như trên như báo chí - truyền thông. Sự khác biệt ở đây chỉ là những gì được giao chịu trách nhiệm trước xã hội mà thôi.

Theo đó, dù là các cơ quan nhà nước, hay Nhà lãnh đạo, chúng tôi cũng không được phép có quyền cấm đoán và bác bỏ tùy tiện các ý kiến khác nhau của nhân dân.

Tôi sẽ nêu quan điểm của mình một cách công khai và cùng nhân dân bảo vệ nó mạnh mẽ : Tiêu chí căn bản nhất để phân định các ý kiến khác nhau trong xã hội, phải được xã hội thượng tôn là Luật pháp và Khoa học.

Khác với cách xây dựng xã hội bằng quan điểm, lập trường và các khẩu hiệu chính trị, bằng các dự án, gói thầu, xin - cho, giao - nhận vội vã , tôi sẽ đề xuất, phải luật định cụ thể, việc bắt buộc đưa các Nhà khoa học, các nghiên cứu khoa học vào mọi công việc của xã hội trước tiên, toàn diện và triệt để.

Phải có định chế luật pháp đủ mạnh, thậm chí là từ Hiến pháp để đảm bảo rằng, vị trí thượng tôn của Khoa học và các nguyên tắc Luật pháp sẽ là cơ sở tối cao, tiên quyết và bất khả xâm phạm để phục vụ nhân dân.

Theo đó, sau khi đã có nghiên cứu, đánh giá độc lập của các nhà khoa học rằng, các chiến lược, kế hoạch, dự án, nếu đảm bảo hiệu quả kinh tế, phục vụ thiết thực cho nhân dân, phù hợp với các tiêu chuẩn chung của thế giới, mới được tiếp tục giao cho các cơ quan của nhà nước triển khai thực hiện.

Tôi nghĩ, có mạnh dạn làm như thế, Khoa học công nghệ mới có đất sống, có cơ hội thực sự phát triển, mới trở thành quốc sách hàng đầu và đưa đất nước tiến lên nhanh chóng.

Là một nhà lãnh đạo trung thực, tôi sẽ không đoán mò và hứa suông rằng sẽ giải quyết được tham nhũng, tắc đường hay gian dối và tệ nạn xã hội theo con số bao nhiêu năm.

Tôi hiểu sâu sắc rằng, tất cả những vấn đề nhức nhối đó chỉ là những triệu chứng bề ngoài của việc mất cân bằng, thiếu dân chủ trong sinh hoạt chính trị và đời sống xã hội; chênh lệch quá lớn và bất công trong phân chia tài sản và nguồn lợi xã hội, dẫn đến kỷ cương, luật pháp, đạo đức bị buông lỏng, giá trị của con người và các nhu cầu tối thiểu bị coi thường, xem nhẹ, từ vật chất đến tinh thần…

Với trách nhiệm bản thân và đội ngũ cán bộ của mình

Tôi hiểu sâu sắc rằng, nhờ một chút năng lực và phẩm chất trội hơn, cùng với sự bền bỉ nghiêm túc học hỏi đồng nghiệp, học hỏi nhân dân tôi dần trưởng thành và được tin tưởng giao phó các nhiệm vụ khác nhau cho đến khi là một nhà lãnh đạo.

Bởi vậy, tôi hoàn toàn không phải là bậc vĩ nhân, trí tuệ cao hơn toàn thể mọi người trong xã hội để có quyền lớn tiếng răn dạy, giáo huấn hay đánh giá ai, cũng như bác bỏ thẳng thừng, vô căn cứ đối với các ý kiến xây dựng khác.

Tương tự thế, các trợ lý, dù họ có giỏi hơn tôi rất nhiều trong các lĩnh vực của mình, nhưng khi so với cả xã hội, riêng mỗi chúng tôi hoặc cả ekip dẫu có xuất sắc, cũng chỉ là một hạt cát lớn giữa sa mạc bao la mà thôi.

Bởi vậy, chúng tôi phải biết dựa vào dân, lắng nghe dân, nghiêm khắc tự dẹp bỏ mọi cản trở, sách nhiễu ảnh hưởng đến ý kiến phản ánh, phê bình của nhân dân về hiệu quả công việc còn nhiều hạn chế, yếu kém của mình.

Là lãnh đạo, tôi sẽ tận dụng báo chí truyền thông.

Tôi sẽ không bao giờ huênh hoang nói về tầm nhìn và thế giới quan của mình và các cơ quan công quyền, bởi tầm nhìn đó, nếu có thật, cũng chính là trí tuệ được kết tinh từ nhân dân, từ xã hội, được phản ánh qua báo chí, dư luận, được tiếp thu và vận dụng vào luật pháp, vào thể chế và trở thành chính sách.

Và khi báo chí, truyền thông không truyền tải hữu hiệu những phê bình, góp ý, phản biện, thì có nghĩa rằng, lúc đó chúng tôi chỉ làm việc bằng cái nhìn thiển cận, hạn chế của riêng mình, chứ không còn bằng tầm nhìn và trí tuệ của toàn xã hội nữa.

Chắc chắn khi ấy, các chính sách do chúng tôi độc quyền tạo ra sẽ không đúng, không trúng và sẽ không phục vụ thiết thực cho nhân dân được.

Là một nhà lãnh đạo, tôi biết, các trợ lý, tham mưu, giúp việc của mình, không phải ai cũng dám tranh luận, góp ý một cách trung thực và thẳng thắn, thậm chí dễ làm những việc để chiều lòng, hoặc che giấu đi những điều mà đúng ra tôi cần, rất cần được biết.

Nếu làm việc quá lâu trong môi trường có nhiều người như vậy, thế giới quan của tôi sẽ hạn hẹp và xơ cứng, thiếu thực tế và toàn những điều tốt đẹp ảo. Thậm chí, tôi sẽ mắc thói độc đoán, chuyên quyền, không thích nghe phản biện trái với ý mình.

Tôi sẽ thụ động và phụ thuộc vào tham mưu, trợ lý, sẽ không còn mối liên hệ mật thiết và chân thực với nhân dân nữa. Là nhà lãnh đạo nhưng tôi lại không lãnh đạo, mà ngược lại, rất có thể những thứ tôi không kiểm soát được sẽ lãnh đạo chính tôi, lãnh đạo chức vụ của tôi …

Với bạn bè quốc tế

Tôi biết, họ khâm phục cha anh chúng ta và các thế hệ đi trước, và vì thế, họ luôn khen ngợi chúng ta. Đó cũng là phép lịch sự thường thấy.

Nhưng chúng tôi không nên tự hào một cách thái quá và nhận nó về mình một cách ngây thơ và thản nhiên được.

Những lời khen thật tâm hay phủ dụ từ các nhà lãnh đạo các quốc gia khác, chúng tôi chỉ nên cảm ơn chân thành mà thôi, và nhất định không tự ru ngủ mình từ những lời khen ấy.

Tôi biết, tôi và các lãnh đạo khác đang gánh trách nhiệm lịch sử nặng nề và còn nhiều yếu kém nên hiện còn rất chật vật với những công việc hàng ngày.

Là lãnh đạo, tôi sẽ hiểu đúng vị thế của đất nước mình trên thế giới.

Khi đi thăm nhiều nước bạn mà tuyệt đại bộ phận nhân dân của họ có mức thu nhập rất cao, họ hài lòng và hạnh phúc sống trong những đô thị hiện đại, trong lành, hài hòa với thiên nhiên và văn minh, mẫu mực, tôi chợt thấy, những việc mình đã làm được là quá nhỏ bé.

Tôi thực sự thấy trách nhiệm to lớn trước câu hỏi : Làm sao để cho dân ta đầy đủ được bằng một phần dân họ, để nước ta có cơ ngơi bằng một phần nước họ?

Quốc gia chúng ta còn đi vay, đi xin tiền tài trợ, giúp đỡ từ bạn bè quốc tế, nhưng lại tham nhũng vẫn còn nhiều. Bên cạnh một vài kết quả khiêm tốn đạt được gần đây, chúng ta còn quá nhiều các vấn đề nan giải.

Bởi thế, chúng tôi, những nhà lãnh đạo hiện nay không có thời gian để tự hào nữa, mà phải nhìn thằng vào sự thật, khiêm tốn, trung thực hỏi dân, học dân, tích cực học hỏi bạn bè thế giới hơn nữa để tự làm chuyển biến mình trước tiên, tạo tiền đề cơ bản cho các chuyển biến mạnh mẽ khác trong hệ thống….

Do vậy, từ đáy lòng mình, tôi sẵng sàng lắng nghe tất cả những phê bình từ nhân dân mình, chỉ cần làm sao, nhờ đó tôi làm việc được tốt hơn …

Với sinh hoạt cá nhân

Tôi nhận thức sâu sắc rằng, là một nhà lãnh đạo, nếu tự cho phép mình thoát ly khỏi đời sống vật chất khó khăn của đại bộ phận xã hội, tất yếu sẽ dẫn đến sự thoát ly khỏi nhận thức và động lực thực tiễn, nhằm khắc phục những khó khăn đó cho quần chúng nhân dân.

Các bậc tiền bối cách mạng của chúng ta, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại và những học trò xuất sắc của Người như Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt… đã để lại những tấm gương, những bài học ngời sáng, mẫu mực về tấm lòng vì nước vì dân, gắn bó máu thịt với nhân dân …

Họ ăn miếng cơm của dân, mặc tấm áo của dân để vui cái vui của dân, khổ cái khổ của dân, lắng nghe, thấu hiểu đời sống, tâm tư, nguyện vọng của dân, vừa dẫn dắt vừa học hỏi dân…
Chính sự tận tụy, thanh bạch, giản dị thể hiện cả trong sinh hoạt cá nhân đó đã làm nên sợi dây gắn bó mật thiết, thương mến, trân trọng hai chiều giữa nhân dân và họ, là nguồn cội hun đúc nên những đức tính và phong cách của người lãnh đạo chân chính, vĩ đại.

Không chỉ bền bỉ, nghiêm túc học tập các nhà lãnh đạo cha chú của mình, tôi cũng sẽ cập nhật, tham khảo thêm từ các nhà lãnh đạo ở các quốc gia khác mà ở góc nhìn của riêng tôi, họ có nhiều phẩm chất và cá tính khá hấp dẫn như : Fidel Castro - CuBa, Lý Quang Diệu - Singapore, Ban Ki Moon - Hàn Quốc, Obama - Mỹ, Putin - Nga, Merkel - Đức; Nelson Mandela - Nam Phi…

Bởi tôi hiểu, trong giai đoạn hội nhập thế giới mạnh mẽ ngày nay, nhân dân ta còn đòi hỏi ở nhà các nhà lãnh đạo một hình ảnh trẻ trung và đĩnh đạc, tự tin, năng động nhưng khiêm tốn và ham học hỏi, giàu sức lôi cuốn với bạn bè thế giới …

Nghĩ về những thông điệp của Đảng ta trước thềm rộng của Đại hội lần này, tôi mạnh dạn ghi ra vài điều suy nghĩ của mình. Có thể, đây là chỉ mong muốn tha thiết của một công dân dành cho xã hội, cũng có thể đây là những điều tôi nói hộ cho những nhà lãnh đạo hiện nay của tôi, khi họ quá bận bịu với công việc của mình mà chưa có dịp viết ra.

Mong rằng, đất nước đổi mới và phát triển thực sự, một người trẻ như tôi, 30 năm sau, nếu khi ấy Đảng viên được tự ứng cử chức Tổng bí thư, công dân được tự ứng cử chức Thủ tướng, hay Chủ tịch nước, hoặc tôi sẽ viết tiếp những dòng suy nghĩ này trong bản đề cương tranh cử của mình, hoặc sẽ dùng nó cho những câu hỏi sẽ đặt ra khi tiếp xúc với một ứng viên nào đó.

Và như vậy, những dòng mộc mạc này, bây giờ hay về sau, với tôi đều là sự đóng góp, cổ vũ chân thành cho các nhà lãnh đạo, cho đất nước Việt Nam vô cùng thân yêu của tôi.

Theo Trường Sơn


11:00 am
Em ạ.
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa.  Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn  như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ  đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử  có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. Anh  vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã  nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của  anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc. Sáng  nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là  bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê.
Nay  con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa,  các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy.  Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi  ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì  phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình  chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ.  Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong  ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ  em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển  nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi  xuống vì gió biển thổi.
Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi  bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá  không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no  căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa  rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn  phải đá hộc, đau tê tái. Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là  em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng  mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm  suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt. Sắp  tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố  gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là  anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em  sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn  em. Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng  giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay  ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe  tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.
Em ngủ ngon không. Anh  chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm.  Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống  đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem  lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy  bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ  cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô  đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ  hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó  đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến,  nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi  giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần  đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh  phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh  nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ,  nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.
Anh  không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt  ngào.
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà  nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh  dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh  ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió

Em ạ.

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một. 

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc. 

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê.

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái. 

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt. 
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em. 

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không. 

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.

Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. 

Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió


03:13 pm
‘Xin lỗi, em chỉ là con đĩ’ thành kịch tiền tỷ tại VN

Nhà văn Tào Đình (Trung Quốc) bán bản quyền cho đạo diễn VN chuyển thể tiểu thuyết ăn khách lên sàn kịch. Vốn đầu tư vở diễn hơn 3 tỷ đồng.

Đạo diễn Hoàng Vũ, tổng giám đốc công ty V.Art, người liên hệ nhà văn Tào Đình mua bản quyền Xin lỗi, em chỉ là con đĩ, cho biết, giá phía nhà văn nêu ra là 5.000 USD. Sau quá trình thương thuyết, cuối cùng Tào Đình đồng ý nhượng quyền ở mức phù hợp với bối cảnh sân khấu Việt.

Đây là lần đầu tiên tại Việt Nam, một đạo diễn mua bản quyền tác phẩm văn học nước ngoài để chuyển thể lên sân khấu kịch trong nước.

Nhà văn Trang Hạ, dịch giả tiếng Việt tiểu thuyết Xin lỗi, em chỉ là con đĩ, chính là một trong những cầu nối giúp cuộc thương thuyết thành công. Không chỉ vậy, đạo diễn Hoàng Vũ đề nghị Trang Hạ cùng anh bắt tay chuyển thể tiểu thuyết sang kịch bản sân khấu. Sau hơn 3 tháng, với không ít cuộc tranh luận nảy lửa, cùng sự góp ý của nhà văn Tào Đình, Trang Hạ - Hoàng Vũ hoàn thành kịch bản với tên Xin lỗi, em chỉ là

Nhà văn Trang Hạ khẳng định, chị vẫn giữ thế mạnh ngôn từ của mình khi chuyển thể tác phẩm. “Kịch Xin lỗi, em chỉ là… hầu như không có dấu ấn của một tác phẩm văn học ngoại lai, nó sẽ gần gũi y như cuộc đời. Vở kịch thực chất là làm những nỗi đau sống lại trong sâu thẳm cảm nhận của người xem, một cách ngọt ngào song đầy chua chát. Tôi cũng tin vở kịch sẽ thu hút người xem y như từng thu hút 25 triệu lượt người đọc trên blog tôi”, Trang Hạ chia sẻ.

Từ vở diễn tiền tỷ đến “dàn diễn viên trong mơ”

Đạo diễn Hoàng Vũ cho biết, là vở kịch tình cảm tâm lý xã hội nhưng phần thiết kế sân khấu được đầu tư hoành tráng với nhiều hiệu ứng đặc biệt. Đạo diễn Ngô Quang Hải là người phụ trách phần hình ảnh. Với hơn 3 tỷ đồng đầu tư, vở diễn có những cảnh quy mô như thác nước cao 25 m với hai nhân vật nhảy từ đỉnh thác, những đàn bồ câu tung bay từ tháp chuông nhà thờ… Ngoài ra, kịch có sự hỗ trợ của nghệ thuật điện ảnh, múa và xiếc.

Nhạc sĩ Tường Văn viết nhạc cho tác phẩm sân khấu này. Thứ trưởng Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch Lê Tiến Thọ, chủ tịch Hội nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, giữ vai trò chỉ đạo nghệ thuật.

Vở quy tụ lực lượng hùng hậu các diễn viên TP HCM: Lan Phương, Ngân Khánh, Mai Mai, Ngọc Lan, Quý Bình, NSƯT Việt Anh, Tú Trinh, Thanh Hoàng, Hữu Nghĩa, Hoàng Sơn, Tấn Beo, Công Ninh, Lê Giang, Cát Tường… Đây cũng là lần đầu tiên, ca sĩ Minh Thư đảm nhiệm một vai trên sân khấu kịch.

Ngân Khánh (trái) và Lan Phương cùng vào vai nàng Hạ Âu trong vở kịch. Ảnh: V.Art

Hoàng Vũ gọi vui đây là “dàn diễn viên trong mơ”. “Để đội ngũ diễn viên này tập trung toàn tâm toàn sức cho nhân vật, ban tổ chức áp dụng quy định theo tôi chưa có ở sân khấu Việt từ trước đến nay: tất cả diễn viên tham gia đều được mua bảo hiểm 1,3 tỷ đồng trong vòng một năm kể từ khi ký hợp đồng. Ngoài ra, mỗi diễn viên được trả 5 triệu đồng tiền tập và nhận trước tiền cát-xê cho suất diễn đầu tiên dù chưa diễn”, đạo diễn cho biết.

Với Ngân Khánh và Lan Phương - hai nữ diễn viên đảm nhiệm vai chính Hạ Âu, suất diễn đầu tiên được trả 10 triệu đồng. “Đây là mức cát-xê sân khấu kịch cao nhất từ trước đến nay của tôi”, Lan Phương chia sẻ. Nhân vật Hạ Âu theo kịch bản rất sống động, là cô gái có vẻ ngoài trong sáng, chịu đựng nhưng bên trong ẩn chứa sóng ngầm của sự phản kháng, bướng bỉnh.

Theo Vnexpress

Bạn có thể xem truyện ngắn : “Xin lỗi , em chỉ là con đỉ” tại đây : Tập 1 , 2 , 3 , 4


02:39 pm
Đang mê mẩn em ereader này ……….. nhưng mà thấy có vẻ không kinh tế cho lắm ^^ . Thôi , tái sử dụng em Ipod Touch cho việc xem ebook vậy …………… dù rằng iu màn hình e-ink của em ereader ghê gúm …………….. :((

Đang mê mẩn em ereader này ……….. nhưng mà thấy có vẻ không kinh tế cho lắm ^^ . Thôi , tái sử dụng em Ipod Touch cho việc xem ebook vậy …………… dù rằng iu màn hình e-ink của em ereader ghê gúm …………….. :((