music. facebook. flickr. last.fm. twitter. youtube. contact. rss
blog. nguoiviet. congnghe. xahoi. thietke. nghethuat. linhtinh
amnhac. phimanh. game. vanhoc. connguoi. bayba. danong. xeco. giatri


Người Việt dùng hàng Việt: Góc nhìn nhãn hiệu

Nếu chỉ cứ chăm chăm lo phục vụ người dùng nước ngoài theo kiểu có nải chuối, củ khoai nào ngon thì đem ra chợ, cái nào không ngon thì để ở nhà như tâm lí của người dân quê thì thị trường nước ngoài chưa thấy, chỉ thấy thị trường trong nước bỏ ngỏ cho những hàng hóa của nước khác tràn ngập.

Công ty Hàn Quốc và điện thoại Sfone

Trong một lần gặp khách hàng là một công ty Hàn Quốc tại Tp.HCM, khi họ đưa danh thiếp, tác giả bài viết này hơi ngạc nhiên khi thấy cả giám đốc lẫn phó giám đốc công ty đều sử dụng mạng điện thoại di động Sfone. Càng ngạc nhiên hơn nữa về khi nhìn Laptop của họ. Họ không dùng Macbook, HP, Sony Vaio hay những dòng Laptop quen thuộc dành cho doanh nhân mà loại họ dùng lại là Laptop Samsung.

Nhưng đó là chuyện cũ, giờ thì tác giả không còn ngạc nhiên về điều đó nữa. Tại thời điểm tác giả gặp hai người này, Sfone là một liên doanh giữa SPT và SK Telecom, một tập đoàn viễn thông của Hàn Quốc. Còn Samsung thì khỏi phải bàn cãi, vì bản thân thương hiệu này đã là một niềm tự hào của người Hàn Quốc trong suốt một thời gian dài. Dường như việc sử dụng sản phẩm của chính nước mình đã tạo nên một đặc trưng của người dân Hàn Quốc.

Honda Việt và Honda Thái

Người tiêu dùng Việt Nam không ai không biết đến hãng Honda. Honda không chỉ là một thương hiệu mà nó đã trở thành một danh từ người Việt dùng để đánh đồng với xe gắn máy. Đi mua chiếc honda, tiệm sửa xe honda….. Ngoài những yếu tố như bền, dễ sửa chữa, mẫu mã đẹp, tiết kiệm xăng….có một điều đáng nói đó là sự ổn định về mặt chất lượng của sản phẩm. Honda có rất nhiều nhà máy sản xuất, lắp ráp trên toàn thế giới. Tại Việt Nam, người mua xe của Honda có hai lựa chọn là mua xe của Honda Việt Nam hoặc mua xe của Honda Thái lan.

Thông thường giá của Honda Thái sẽ cao hơn so với xe Honda Việt Nam. Điều gì đã tạo nên sự khác biệt này? Có phải xe của Honda Thái thì tốt hơn so với xe của Honda Việt Nam? Hai loại xe này về mặt tiêu chuẩn kĩ thuật là như nhau. Có nghĩa là khi xuất xưởng, mỗi chiếc xe phải đáp ứng những tiêu chuẩn do Honda đưa ra. Tiêu chuẩn này cho dù là Honda Thái hay Hoanda Việt Nam đều phải áp dụng. Sự khác biệt nếu có chỉ là những khác biệt rất nhỏ nhằm đáp ứng tốt hơn ngưởi tiêu dùng ở nước sản xuất ra sản phẩm. Điều này cũng tương tự như việc chúng ta uống Coca Cola. Cho dù sản phẩm này được sản xuất tại Việt Nam hay Hoa Kỳ hay bất kì nước nào khác thì khi uống cũng chỉ cảm nhận một hương vị duy nhất.

Nhưng trên thực tế, người tiêu dùng Việt vẫn thích xe của Honda Thái hơn. Tâm lí thích hàng ngoại của người tiêu dùng Việt không chỉ dừng lại ở xe máy mà nó còn lan rộng ra nhiều loại sản phẩm khác để có thể nói việc sử dụng hàng ngoại trở thành một cái “mốt” và tâm lí phổ biến.

Đầu Karaoke 5 số Ariang

Thêm một dẫn chứng khác. Ariang là một tên tuổi hàng đầu Việt Nam về đầu Karaoke 5 số. Về chất lượng thì khỏi phải bàn cãi. Thoạt nghe cái tên Ariang chúng ta cứ nghĩ rằng đây là một thương hiệu của Hàn Quốc. Thật ra đây là một sản phẩm của công ty cổ phần dịch vụ điện tử Phú Nhuận, một công ty hoàn toàn Việt Nam. Nhưng tên sản phẩm thì lại “Tây” 100%.

Nếu sản phẩm tốt thì sẽ được lựa chọn. Người tiêu dùng không có thời gian và cũng không cần phải quan tâm xem sản phẩm này của nước nào.

Bản thân doanh nghiệp Việt khi lấy một cái tên “Tây” thì họ sẽ có cái thuận lợi khi sản phẩm xuất khẩu và tiêu thụ tại nước ngoài. Đây là một ước mơ chính đáng và rất đáng trân trọng. Nhưng mặt khác, nếu nhìn một cách tổng thể việc lấy tên Tây như vậy, trong chừng mực nào đó dường như doanh nghiệp Việt chưa có ý thức xây dựng hình ảnh hàng Việt Nam trong lòng người Việt Nam.

Nói rộng ra, với tâm lí chuộng “ngoại” của người Việt, doanh nghiệp Việt cũng chạy theo con đường “Tây hóa” bằng những cái tên rất Tây để đáp ứng cho nhu cầu sính ngoại kia. Kết quả là người Việt vẫn thờ ơ với hàng Việt.

Tìm lối đi cho hàng Việt

10 năm trước An Phước là một cái tên còn rất xa lạ. Nhưng thời điểm này, An Phước là lựa chọn số 1 của những người làm văn phòng tại Tp.Hồ Chí Minh. Gắn liền với An Phước là một sản phẩm hoàn toàn Tây: Pierre Cardin. Từ chỗ chỉ là một đơn vị nhận gia công cho Pierre Cardin An Phước đã tiến một bước dài khi nhận nhượng quyền của Pierre Cardin. Không chỉ sản xuất sản phẩm này tại Việt Nam, An phước còn được lợi trong việc học hỏi bí quyết của một thương hiệu hàng đầu thế giới về may mặc và đem áp dụng vào chính An Phước.

Điều đáng nói bên cạnh người khổng lồ Pierre Cardin, An Phước đã có một vị trí vững mạnh trong lòng người tiêu dùng với một bộ mặt rất Việt. Trong vô vàn những sản phẩm may mặc của cả Việt Nam và nước ngoài, một cái tên An Phước rất Việt Nam không hề tỏ ra thua kém trong sự chọn của người tiêu dùng Việt.

Chúng ta mơ ước và muốn xây dựng thói quen sử dụng hàng Việt của người Việt trước hết bản thân doanh nghiệp Việt phải có một ý thức rất “Việt”. Bản thân việc đặt một cái tên rất “Tây” không có tính quyết định. Để người Việt trân trọng hàng Việt cũng tương tự như người Hàn ở đầu câu chuyện ít ra doanh nghiệp xứ ta phải có ý thức trân trọng người dùng Việt. Nếu chỉ cứ chăm chăm lo phục vụ người dùng nước ngoài theo kiểu có nải chuối, củ khoai nào ngon thì đem ra chợ, cái nào không ngon thì để ở nhà như tâm lí của người dân quê thì thị trường nước ngoài chưa thấy, chỉ thấy thị trường trong nước bỏ ngỏ cho những hàng hóa của nước khác tràn ngập. Âu đó cũng là việc doanh nghiệp trong nước nên cân nhắc.


Tại sao đàn ông Trung Quốc “mê mẩn” vợ Việt Nam?

Vì sao lại muốn đi ngàn dặm tìm một cô vợ Việt Nam? Hồng Lâm nói: “Theo tìm hiểu trên mạng, các cô gái Việt Nam vừa nhiều vừa xinh đẹp, sau khi lấy chồng thì “đánh không đánh trả, mắng không mắng trả, lại đủ chức năng của một… vú em. Nếu ở Trùng Khánh, một anh chàng công nhân xuất thân nông dân, vốn liếng chẳng có, tướng mạo thì không như mình, tìm được một cô vợ tốt thật khó hơn lên trời”.

Chắc hẳn nghe những “tâm sự” này, các cô gái Việt Nam đã và có ý định lấy chồng ngoại sẽ thấy quặn lòng.

“Lí lịch trích chéo” của một người muốn lấy vợ Việt Nam

Thân phận: Công nhân xây dựng bình thường, trình độ văn hóa hết cấp 2, thu nhập chưa đến 2000 NDT/tháng.

Ý định: Sang Việt Nam tìm vợ.

Lý do: Cho rằng trong nước là người nghèo không lấy được vợ nhưng ở Việt Nam với thu nhập như thế thì hoàn toàn có thể.

Hành động: Đã làm xong hộ chiếu, đợi sang tháng lên đường, hiện đang tìm gấp một phiên dịch giá rẻ.

Bảng kê chi phí lấy vợ nước ngoài:

- Đi ô tô từ Quảng Tây đến TP.HCM: 130 NDT

- Vé xe lửa ghế cứng từ Trùng Khánh đến Quảng Tây: 400 – 500 NDT

- Đăng báo tìm vợ trên báo Việt Nam: 80 NDT

- Tìm phiên dịch, ăn ở ở nhà phiên dịch: 500 NDT

Tổng chi phí cả đi về là khoảng 2000 NDT

“2000 NDT ở đây là ít, nhưng ở Việt Nam là món tiền không nhỏ!” Tự tin với điều đó, chàng công nhân người Giang Tân là Hồng Lâm gần đây đã làm xong hộ chiếu, chuẩn bị sang Việt Nam tìm vợ!

Đã làm xong hộ chiếu, chỉ còn chờ xuất ngoại

Hồng Lâm, 22 tuổi, nông dân ở trấn Bạch Sa, Giang Tân, Trùng Khánh, hiện là công nhân trong khu công nghiệp Lạc Hoàng, lương tháng không đầy 2000 NDT. Cách đây không lâu, anh chàng này xin nghỉ phép để tìm đến tòa soạn báo Trùng Khánh tin chiều, hỏi địa chỉ một cô gái Việt Nam tên là Tuyết, từng được tờ báo này đăng về câu chuyện tình lãng mạn với một chàng trai Trùng Khánh, chỉ với một mục đích: nhờ làm phiên dịch giúp mình sang Việt Nam tìm vợ!



Vì sao lại muốn đi ngàn dặm tìm một cô vợ Việt Nam? Hồng Lâm nói: “Theo tìm hiểu trên mạng, các cô gái Việt Nam vừa nhiều vừa xinh đẹp, sau khi lấy chồng thì “đánh không đánh trả, mắng không mắng trả, lại đủ chức năng của một vú em. Nếu ở Trùng Khánh, một anh chàng công nhân xuất thân nông dân, vốn liếng chẳng có, tướng mạo thì không như mình, tìm được một cô vợ tốt thật khó hơn lên trời”.

Theo anh ta tìm hiểu được, thu nhập bình quân của nhóm người làm công ăn lương ở Việt Nam khá thấp nên mức thu nhập 2000 NDT (khoảng hơn 4 triệu đồng) của anh ta cũng có thể coi là… khá khẩm!

Khi PV của Trùng Khánh tin chiều đến thăm, anh chàng đang mặc một bộ đồ bảo hộ cũ, đeo tạp dề, ngồi trên tấm phản kê bằng gạch lấy ra khoe tấm hộ chiếu được bọc trong năm bảy lớp nilon: “Hộ chiếu tôi làm xong rồi, chỉ cần tìm được phiên dịch là lên đường”.

Sau lưng, chảo cơm rang ăn dở từ sáng. Hồng Lâm nói bình thường mình rất tiết kiệm, làm hộ chiếu mất 300 NDT là tương đương với tiền sinh hoạt cả tháng.

“Công nhân F2” khó tìm vợ

Do quán ăn mà cô Tuyết làm đã sang tên cho người khác nên Hồng Lâm không tìm được. Anh ta phải nhờ đến sự giúp đỡ của tòa soạn vì một công nhân xuất thân nông dân loại F2 như anh (có bố cũng là công nhân xuất thân nông dân) tìm được vợ thật quá khó ở nước mình, trong khi anh lại không muốn ở vậy suốt đời…

Anh chàng bấm đốt ngón tay kể: Học hết cấp 2, 17 tuổi bắt đầu phiêu bạt bốn phương từ Bắc Kinh đến Quảng Châu, Thanh Đảo… làm thuê, khó khăn lắm mới để dành được hơn 1 vạn NDT để lấy vợ. Vì tìm vợ, anh ta đã bỏ một công việc rất tốt ở công ty xe đạp, đến xin làm ở một công ty điện tử có nhiều nữa nhân công. Nhưng khi tìm được cô gái mình thích, vừa nói xuất thân nông dân, cô ta lập tức “không từ mà biệt”. Người nhà cũng hai lần giới thiệu đối tượng nhưng các cô này nghe đến xuất thân cũng lập tức “một đi không trở lại”.

“Tìm được người vợ tốt thật khó quá! Tôi chỉ cao 1m66, tiền thì không có, các cô gái tốt đâu thèm để ý đến tôi!”, Hồng Lâm thật thà. 22 tuổi, vừa đủ tuổi kết hôn theo pháp luật Trung Quốc, vì sao đã vội vàng tìm vợ đến nỗi phải xuất ngoại? Hồng Lâm đáp: “Không vội sao được? Ngày ngày đi làm không kể, đến lúc ra đường nhìn ai cũng có đôi có cặp mà não ruột”.

Hộ chiếu du lịch chỉ có thời hạn 1 tháng, ngôn ngữ không thông làm thế nào đảm bảo tìm được cô vợ Việt Nam tâm đầu ý hợp? Hồng Lâm nói mình không phải “nhắm mắt nói mò” vì hồi làm thuê ở Quảng Châu, có nhiều xưởng do chủ người Nhật đầu tư, anh từng tham gia một lớp ngoại khóa tiếng Nhật, trong lớp có nhiều cô gái đi học với mục đích lấy chồng người Nhật, bởi lẽ Nhật Bản phát triển hơn Trung Quốc. Cứ đó mà suy, các cô gái Việt Nam cũng vậy.

Các bạn của Hồng Lâm đều nói, cách nghĩ này không có gì sai, họ cũng 25, 26 tuổi rồi mà chưa có bạn gái nếu Hồng Lâm thành công, mọi người sẽ học theo.

Theo thống kê tháng 2/2008, năm 2006 ở Trung Quốc đàn ông từ 21 đến 30 tuổi chiếm 36.5% lớp công nhân xuất thân nông dân đang ở vào độ tuổi kết hôn. Ngành xây dựng, gia công chế tạo máy là lựa chọn hàng đầu cho nhóm người này, trong đó 80% công nhân xây dựng có xuất thân là nông dân. Công việc vừa nặng nhọc, bụi bẩn, lương thấp, nguy hiểm nên rất khó lọt vào mắt xanh các cô gái, lại càng khó có cơ hội gặp gỡ phụ nữ. Hạn chế nghề nghiệp cùng với mức lương thấp đẩy các chàng trai này vào hoàn cảnh khó tìm bạn đời.

Trai Trung Quốc hướng tới tìm vợ Việt Nam?

Được biết, thời gian gần đây ngày càng nhiều chàng trai không tìm được bạn gái ở Trung Quốc đã hướng tới các nước như Việt Nam, Mianmar, Indonesia… Nhiều người cho rằng các cô gái nước ngoài vì sống trong điều kiện kinh tế khó khăn nên tính cách hiền hòa ngoan ngoãn, không kiêu kì như các cô gái Trung Quốc, nên hứa hẹn sẽ là những người vợ lí tưởng.

Câu chuyện của anh chàng Hồng Lâm trên đây chỉ là một trường hợp và bản thân phóng viên báo Trùng Khánh tin chiều trong bài viết của mình cũng không tỏ ý tin tưởng vào xác suất thành công của hành trình “muôn dặm tìm vợ” này. Nhưng sự xuất hiện ý tưởng này, cùng với câu chuyện “lấy vợ siêu tốc” được chia sẻ trong kì trước nói lên một thực tế rằng chuyện lấy vợ Việt Nam ở Trung Quốc có xu hướng trở thành trào lưu.

Nhiều tờ báo và website Trung Quốc đưa tin, mấy năm trở lại đây, ở Việt Nam xuất hiện một làn sóng “hôn nhân kinh tế”; nhiều nơi còn tổ chức những đoàn du lịch kết bạn, trong hành trình 6 ngày, có thể tổ chức cho gặp gỡ với vài chục cô gái. Những thông tin này đã có sức hấp dẫn đáng kể đối với xã hội Trung Quốc đang ngày càng thừa nam, thiếu nữ – một phần do chính sách kế hoạch hóa chỉ cho phép mỗi cặp vợ chồng có 1 con đã khiến trong một thời gian dài, người ta có xu hướng chọn giới tính thai nhi theo quan niệm “con nối dõi”.

Tuy nhiên, báo chí Trung Quốc cũng khuyến cáo các chàng trai của họ: Lấy được vợ nước ngoài với chi phí thấp, nghe ra rất hấp dẫn nhưng phải được thực hiện bằng con đường hợp pháp. Chủ nhiệm phòng đăng kí kết hôn Du Bắc Hoàng Xuân Diễm cho biết: “Muốn tìm vợ nước ngoài, dứt khoát không nên tìm đến các trung tâm môi giới ngầm, bởi lẽ mua vợ là hành vi phi pháp. Để lấy vợ nước ngoài đúng luật, ngoài việc bạn bè giới thiệu, hay hai bên tự quen biết, cũng có thể tìm đến những trung tâm môi giới hôn nhân có đủ tư cách pháp nhân”.

Bà Vương Xuân Diễm cũng nhắc nhở, khi kết hôn với người nước ngoài, cần phải đem hộ chiếu hoặc giấy lưu trú và các giấy tờ khác của hai người cùng với chứng nhận tình trạng hôn nhân làm thủ tục tại cơ quan đăng kí kết hôn. “Sau khi cưới về cũng phải chuẩn bị tâm lí, có thể cô gái không thể làm được “chức năng bảo mẫu” như mong đợi, do ngôn ngữ không thông, có khi đi chợ cũng cần có người giúp”. Một số người có kinh nghiệm thì khuyên rằng, trước hết có thể nói chuyện tìm hiểu qua mạng, hoặc thông qua các diễn đàn ở nước ngoài để tìm đối tượng vừa mắt, sau khi có cơ sở hiểu biết lẫn nhau nhất định, xác suất thành công mới cao.

Theo Sina, Xinhua, Trùng Khánh tin chiều, Kinh Sở báo, các diễn đàn


Chân phanh và chân ga

Một xứ bỏ ra hàng tỷ đô la để bảo vệ thương hiệu. Xứ khác trong nháy mắt với vài chục triệu đô có thể hô biến một truyền thống?

Ai dùng xe hơi đều biết có hai chân phanh và ga. Muốn xe đi phải nhấn ga, lúc dừng chuyển sang đạp phanh.

Ở tầm quản lý cũng phải hiểu cơ chế “phanh” và “ga” này. Tuy nhiên, nếu vị lãnh đạo nào ngồi nhầm chỗ, hoặc do “mua” bằng, tài xế “bất đắc dĩ” đôi khi “vọt ga” bất ngờ, gây “tai nạn”. Hoặc xe đang đi bon bon, bỗng khựng lại, người ngồi sau tay lái đạp nhầm vào “phanh”.

Toyota chi 2 tỷ đô la sửa phanh

Hãng xe hơi Toyota đã tuyên bố thu hồi xe 8.1 triệu xe Prius (hybrid - dùng ác qui, thân thiện với môi trường) với giá khoảng 2 tỷ đô la. Lý do, chân phanh và tấm trải sàn xe có vấn đề.

Đây không phải lần đầu tiên vì uy tín và thương hiệu, người Nhật bỏ số tiền rất lớn để xử lý lỗi kỹ thuật.

Giữ thương hiệu đã khó, nhưng “bán” thì rất dễ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mấy tuần trước, người Nhật không cử ông chủ tịch hãng Toyota sang “trình bày” với Quốc hội Mỹ với lời xin lỗi và cúi gập lưng xuống mặt sàn?

Năm 2000, hãng Mitsubishi đã thu hồi 45.000 tivi vì có khả năng gây cháy nổ. Năm 2007, hãng Sharp sửa miễn phí cho nửa triệu máy giặt sản xuất từ năm 1998 vì sợ gây ra cháy. 10 năm sau người bán vẫn lo khách hàng gặp vấn đề. Còn vô vàn ví dụ khác về cung cách những công ty tên tuổi lớn bỏ hàng đống tiền để bảo vệ thương hiệu.

Ngày xưa, võ sỹ đạo tự mổ bụng nếu thua trận. Người Nhật hiện đại có thể nhẩy lầu nếu để công ty mất uy tín.

Thu hồi gần chục triệu xe hơi, vì nghi ngờ chân phanh có vấn đề, quả là tinh thần võ sỹ đạo trong thương trường.

Đó cũng là lý do trên cao tốc Mỹ, và trên khắp nẻo đường thế gian, phần đông là xe mác Nhật lưu thông.

Trường Ams và thương hiệu 25 năm

Hà nội đang xôn xao vụ tên trường Hà nội - Amsterdam (trường Ams) không còn nữa. Thành phố đầu tư 1.000 tỷ đồng, tương đương với 50 triệu đô la Mỹ, để xây trường mới nhưng sẽ không dùng tên Ams.

Tại sao không dùng chính số tiền 50 triệu đô kia để xây dựng, cải tạo trường Ams, giúp thương hiệu giáo dục này sang một vị thế mới mang tầm quốc tế. Cải cách giáo dục phải tìm ở đâu xa.

Ngành giáo dục mất bao nhiêu công sức để tìm ra chiến lược phát triển, trong đó đã nghĩ tới việc tạo ra những thương hiệu giáo dục mang tầm quốc tế.

Với lịch sử ¼ thế kỷ, trường Ams đã trở thành một trong những cơ sở đào tạo bậc trung học phổ thông nổi tiếng nhất của Việt Nam. Và tên tuổi ấy xứng đáng đứng trong các trường quốc tế. Bao nhiêu thế hệ học sinh từ nơi đây đã thành đạt và chính họ mang lại vinh quang cho đất nước.

Trường Ams còn là biểu tượng của mối tình hữu nghị giữa Việt Nam và Hà Lan trong nhiều thập kỷ. Năm 1985, người Hà Lan đã đến với Việt Nam ngay cả khi lệnh embargo (cấm vận của Mỹ) vẫn còn đang áp dụng. Họ đến với chúng ta lúc khó khăn nhất. Nay có đôi chút của ăn của để thì lẽ nào quên bạn cũ.

Theo các quan chức Sở GD HN giải thích, thủ đô bỏ tiền ra phải mang tên Hà Nội với đủ lý do, 1000 tỷ của “họ”, 1000 năm Thăng Long, và 1000 lý lẽ khác, trong đó có tư duy nhiệm kỳ, hoặc tầm nhìn có hạn trong giáo dục.

Thương hiệu giáo dục một phần tư thế kỷ của Hà Nội được đổi bằng 2% số tiền Toyota bỏ ra dùng để sửa phanh xe. Không ngoa khi ai đó nói rằng, giáo dục Việt Nam rẻ nhất thế giới.

Nhớ chuyện xưa kia đổi tên và chống hủ tục. Làng quê bỗng đổi thành Quyết Tiến, Quyết Chiến, Quyết Thắng. Miếu mạo, đền chùa cổ kính vài trăm năm bị đập tan vì sợ dân mê tín dị đoan.

Để “mua lại” quá khứ, chùa Bái Đính đang được xây dựng đồ sộ. Từ dân đến quan tới cầu may. Dầu sao cũng là một thủ đô tâm linh cho mỗi người hướng thiện.

Dẫu vậy, thủ đô Phật Giáo dù hoành tráng cũng không thể có bát hương cổ, sớ khắc trên gỗ hay mái ngói có niên đại vài thế kỷ và xa hơn là một nền văn hóa lâu đời bị phá đi thuở trước.

Ngày xưa lạc hậu, duy ý chí, lỗi lầm có thể hiểu được. Nhưng nay có internet, đầy đủ thông tin, tại sao vẫn có những quyết định đổi tên trường khó hiểu như người ta đang làm với trường Ams.

Một xứ bỏ ra hàng tỷ đô la để bảo vệ thương hiệu. Xứ khác trong nháy mắt với vài chục triệu đô có thể hô biến một truyền thống.

Toyota mất 2 tỷ đô sửa phanh để xe Prius mát ga đưa nước Nhật tiến lên.

Thay vì đầu tư 50 triệu đô la cho “chân ga” của trường Ams phát triển tiếp tục, cùng với việc xóa tên trường gắn bó với bao thế hệ học sinh và thầy cô của trường PTTH Hà Nội - Amsterdam, phải chăng ai đó đã “đạp” nhầm vào “chân phanh” trong sự nghiệp trồng người.

Theo Hiệu Minh


Trí khôn của anh đâu ?

Tất cả các bạn lớn bé già trẻ chắc chả ai không biết truyện cổ tích “Trí khôn của ta đây” vì hình như truyện này có trong sách giáo khoa Tiểu học thì phải. Thú thật, đây là câu chuyện mà ngay từ khi nghe nó lần đầu tiên, lúc bố tớ còn trẻ, tớ đã thấy mình không thể hiểu nổi và càng lớn lên lại càng căm ghét câu chuyện này. Đáng lẽ nó không nên được đưa vào sách giáo khoa hay bất kỳ nơi nào có thể tác động đến tâm hồn non nớt của trẻ con.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, mỗi đứa trẻ, sau khi nghe xong “Trí khôn của ta đây”, sẽ mang theo mình hành trang nặng nề và đau đớn, không chỉ với chính bản thân mình mà với cả thế giới, đó là sự gắn nhãn (labeling). Bản thân sự dán nhãn lại thường là anh em họ hàng gần với kỳ thị và phân biệt đối xử.

Hãy xem lại đoạn đầu, khi con hổ từ trong rừng đi ra, hồi đấy là thủa xa xưa cực cà là kỳ, đến nỗi hổ còn chưa có vằn, cũng như chưa có wikipedia để tra cho đỡ phải hỏi. Con hổ gặp con trâu đang bị quất túi bụi (gọi theo ngôn ngữ chuyên ngành là bị bạo hành). Nó ra hỏi một cách rõ lịch sự rằng “Này, trông anh người đàn ông cơ bắpthế mà lại để cho người đánh đập khổ sở như vậy?“. Con trâu bảo vì con người có trí khôn. Cọp lại ra hỏi anh nông dân một cách vô cùng lịch sự rằng ” Trí khôn của anh đâu, cho tôi xem một tí có được không?“. Nhớ nhé, nó hỏi xem đàng hoàng chứ không hề manh động đè anh nông dân, vạch trí khôn ra mà xem cho thỏa tò mò đâu nhá. Cái lịch sự của con cọp, ngay cả ngày nay dễ mấy người có được ?

Ấy thế mà anh nông dân lập mưu sâu kế hiểm, trói bố con cọp vào gốc cây rồi đem thui. Đói quá thèm bê thui mà không sẵn bê nên thay bằng cọp chắc ? Lịch sự được đáp trả bằng bạo lực. Điểm bắt đầu của chuỗi lòng vòng nợ máu phải trả bằng máu chính là chỗ này đây.

Tất nhiên, mỗi khi đọc cho con, em, cháu, chắt, đệ tử của mình câu chuyện này, bố, mẹ, anh, chị, ông bà cô dì chú bác cụ kị cũ kỹ đại ca đại tỷ sẽ giải thích với đứa trẻ rằng thì là con hổ nó bị đốt là đáng đời phải không ? Vì nó giả vờ hỏi thế để lừa lừa thịt luôn cả trâu lẫn anh nông dân. Nó cũng là loại thâm nho nhọ đít chứ chả vừa.

Ồi, suy diễn cả đấy. Thế nếu con hổ thật lòng muốn biết trí khôn của anh nông dân đâu thì sao ? Ngu dốt không phải là một cái tội, kẻ ngu dốt cũng có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc như mọi thằng tự tưởng rằng mình khôn hơn người khác một ít. Nếu nó đủ mưu trí để giả vờ hỏi han rồi lừa lừa chén anh nông dân, thì nó đã không ngu đến nỗi tự tin vào điều mình bịa ra, là đòi xem trí thông minh, cũng không ngu đến nỗi để anh nông dân trói vào gốc cây trong lúc chạy đi lấy trí khôn, vì bị trói vào đấy rồi thì nhảy ra vồ trâu thế quái nào được ?

Đến đây lại sẽ có người hỏi rằng thế nhỡ đồng chí hổ giả vờ hỏi mượn trí khôn để thó luôn đem về thì sao. Lúc ấy tự chịu trói vào cây chỉ là khổ nhục kế thôi.

Ơ thế mà lúc anh nông dân hứa chia cho hổ một ít trí khôn, nó lại mừng lắm. Cái thằng cọp mà phổi bò thế này thì mưu mẹo khỉ gì, chả khác gì bạn Tèo chơi trận giả, bị địch bắt, chưa kịp bị tra khảo đã gào tướng lên “Tao thà chết chứ không chịu khai đồng đội của tao ở trong đống rơm !“.

Nói chung, câu chuyện là một sự đụng độ giữa hai nền văn minh, con người thì lúc nào cũng nghĩ con cọp là loại chỉ biết chén linh tinh, con cọp thì ngây thơ và cả tin vào sự chân thành của chính mình. Sau câu chuyện này, đứa trẻ được biết rằng cứ cọp là xấu, là phải giết, cùng đó là kinh nghiệm về biện pháp bạo lực như một biện pháp tối thượng trong cuộc sống. Ấn tượng ấy sẽ in sâu vào đầu đứa trẻ, cho nó một lối mòn trong suy nghĩ, để rồi cái cách nó sống trong cuộc đời sẽ nhìn thấy cọp, nhiều cọp, và bàn tay sẽ dính máu thật nhiều vì giết những con cọp ấy, trong khi vẫn luôn nghĩ rằng mình đứng về phe chính nghĩa. Trí khôn của ta đây gợi tớ nhớ đến đoạn kết dị bản của truyện Tấm Cám, khi cô Tấm thảo hiền lạnh lùng xuống tay dội nước sôi vào Cám, rồi thịt Cám làm mắm gửi cho bà dì ghẻ. Dù nội dung khác, ý nghĩa khác, nhưng sự kinh sợ của 2 câu chuyện thật chẳng kém gì nhau.

Có thực là bằng cái gọi là trí tuệ và sự phân định rạch ròi phải trái, con người được phép định đoạt quyền sống của muôn loài, kể cả chính con người không ? Nhìn cảnh con hổ bị trói vào cây và quây rơm thui gần chín, khói bay nghi ngút, người lụi cụi pha nước chấm chuẩn bị chén, Mẹ Thiên Nhiên chắc là đau lòng lắm.

Ngẫu Nhiên


Một lý giải mới về vụ Vũ Thị Kim Anh

Dưới góc độ nghiên cứu tâm lý tội phạm, chắc hẳn các nhà nghiên cứu cũng có thể nhìn thấy rất rõ lối sống buông thả ở Kim Anh.

Cuối cùng thì vụ án được coi là ầm ĩ nhất của năm 2009 – vụ giết người trên xe Lexus – cũng là tạm thời khép lại bằng phiên tòa sơ thẩm diễn ra vào hai ngày gần như cuối cùng của năm. Ngay trước phiên tòa, đã có những dự đoán rằng, phiên tòa sẽ nóng. Nóng bởi những tranh luận gay gắt về lỗi của nạn nhân – có hay không. Nóng bởi những suy đoán về nguyên nhân của những nhát dao tàn bạo. Nóng bởi những bức xúc của gia đình nạn nhân khi người thân của họ phải chết một cách đau đớn…

Nhưng rồi, thực tế, phiên tòa còn nóng hơn cả những dự đoán khi mà ngay từ khi bước khỏi xe bít bùng, Kim Anh đã bị vây bủa bởi những lời lẽ chửi rủa, miệt thị của nhiều người có mặt. Cho dù, lúc ấy trông cô thật đáng thương. Nhỏ bé, cúi đầu, hai bàn tay với những ngón tay xanh xao, mảnh dẻ bị còng phía trước và nước mắt không ngừng tuôn rơi. Trong suốt cả phiên xử, những lời lẽ chửi rủa, đôi khi tục tĩu ở đâu đó dưới khán phòng vẫn còn tiếp tục dù lực lượng bảo vệ phiên tòa đã nỗ lực ngăn chặn. Nhưng sự phẫn nộ của đám đông không chỉ nhằm vào cô mà cả cha mẹ cô cũng phải hứng chịu. Sau khi kết thúc ngày xử đầu tiên, cả cha và mẹ của bị cáo Vũ Thị Kim Anh đã phải gần như chạy trốn khỏi đám đông, khỏi sự phẫn nộ trong hàng rào bảo vệ của nhiều cảnh sát. Và, buổi chiều ngày hôm sau, vào thời khắc nhiều hồi hộp nhất là lúc tuyên án, mẹ của Kim Anh không có mặt. Dù bà đã phải lặn lội từ Cao Bằng xuống đây. Dù vào ngày xét xử đầu tiên, khi Kim Anh còn chưa được dẫn giải đến Tòa thì nhiều nhà báo đã nhìn thấy bà ở Tòa án, co ro trong chiếc áo lạnh và… khóc.

Những lời xin lỗi của Kim Anh gửi tới gia đình bị hại đã không được chấp nhận. Bà Loan, vợ của người bị hại đã phẫn nộ nói rằng, bà cũng là một người mẹ và nếu như Kim Anh là một cô gái ngoan chỉ vì sa ngã thì tôi sẵn sàng xin giảm án cho cô ta. Nhưng Kim Anh là người mà yêu cả bố lẫn con, ngủ với người ta rồi lại giết người ta…”

Đúng là Kim Anh không phạm tội vì sa ngã. Tôi đã đi nhiều trại giam, đã gặp nhiều nữ tù nhân và đã nhiều lần rơi nước mắt khi đọc những trang hồ sơ về họ. Cuộc sống trước khi vào tù của những người phụ nữ ấy, đa phần thiếu thốn hoặc bất hạnh. Thanh là một ví dụ. Cũng tại phòng xử lớn của tòa án nhân dân TP Hà Nội, cũng ở chỗ vành móng ngựa, nơi Kim Anh đứng, Thanh đã run rẩy ở đây. Nhưng nếu như ở đằng sau Kim Anh có cả cha lẫn mẹ, cả một gia đình thừa yêu thương và nhiều xót xa lo lắng cho cô thì Thanh lại hoàn toàn cô đơn. Cô không còn cả cha lẫn mẹ. Thanh mồ côi từ khi còn tấm bé. Cuộc sống của một đứa trẻ mồ côi, không cần nói, cũng hiểu sẽ vô vàn đắng cay, tủi nhục. Lớn lên, cô bỏ làng, tự tìm đường ra Hà Nội, làm thuê. Rồi cô yêu một người nghiện. Còn tủi nhục hơn thời thơ ấu, tuổi xuân của Thanh là những chuỗi ngày đau đớn bởi những trận đòn khiếp đảm của người tình. Không chỉ đánh đập Thanh, anh ta còn lấy tiền của anh trai Thanh. Đến chiếc xe máy, tài sản duy nhất có giá trị, phương tiện kiếm cơm hàng ngày của anh trai Thanh thì người tình của cô cũng mượn rồi đi mất hút.  Hỏi gặng mãi mới bảo, do vi phạm giao thông nên  bị công an giữ nhưng khi Thanh giục đi làm thủ tục để lấy lại xe thì người tình của cô lại không chịu. Quá sợ người tình, cô không dám làm căng. Đêm ấy, sau khi cho anh ta âu yếm no nê, cô mới dám giục bảo sáng mai đi lấy xe về. Nhưng mà, vẫn bị người tình cho ăn một trận đòn nhừ tử, dù lúc ấy cô đang mang giọt máu của anh ta. Quá uất ức, đêm đó, sau khi đợi người tình ngủ say, cô đã cầm dao giết anh ta để rồi hôm sau đến Công an tự thú.

Phiên toà xử Thanh vắng vẻ đến tội nghiệp. Dưới phòng xử không có một người thân nào của Thanh. Mới sinh con được hai tháng, trước vành móng ngựa, trông Thanh xanh xao, gầy gò trong bộ quần áo rộng thùng thình. Khi phạm tội, cô đang mang thai và đã sinh đôi hai bé gái trong trại giam. Được toà cho nói lời sau cùng trước khi nghị án, Thanh không dám xin gì cho mình mà chỉ xin cho một trong hai đứa con cô được vào trại mồ côi vì cô sợ ở trong tù cô không nuôi nổi hai đứa con song sinh mới đang còn ẵm ngửa. Cô khóc, nhiều người dự phiên toàn cũng khóc. Không ai dung thứ cho tội ác. Nhưng thương cho một người đàn bà mà cuộc đời là một chuỗi những buồn đau. Ở một phương diện nào đó, sự sa ngã của Thanh là có thể lý giải được. Một đứa bé lớn lên như cây hoang cỏ dại, thiếu cả bàn tay nuôi dưỡng lẫn giáo dục từ tấm bé, lớn lên sa ngã, lầm lỗi cũng là điều dễ hiểu…

Nhưng Kim Anh thì không. Kim Anh có một gia đình hoàn hảo, một cuộc sống đủ đầy trước khi phạm tội. Cha cô là kỹ sư xây dựng, mẹ là giáo viên, gia đình cô là một gia đình trí thức thuần túy ở Cao Bằng. Nhà cũng chỉ có hai chị em, cô là con út, được cho ăn học đủ đầy từ nhỏ. Cứ theo những gì mẹ cô kể với báo chí thì Kim Anh ngây thơ, “ngố” lắm. Con bé cả ngày chỉ biết học. Lớp 4 rồi mà cháu không phân biệt được đâu là con gà trống, đâu là con gà mái; đâu là cây mía, đâu là cây tre. Kim Anh được cha mẹ chăm sóc kỹ lưỡng đến độ khi mẹ cô phải xuống Hà Nội học thêm nghiệp vụ một thời gian, dù lúc đó Kim Anh đã học lớp 10 nhưng bà vẫn mang theo con xuống Hà Nội cùng bà. Rồi khi bà học xong, cũng không dám để con ở dưới Hà Nội bà lại mang theo con mình trở về Cao Bằng học tiếp.

Sau khi Kim Anh đỗ đại học, cô được cha mẹ tạo dựng cho một cuộc sống đầy đủ ở Hà Nội. Cô có một căn nhà ở Vĩnh Hồ để ở, có xe  máy để đi học, được cha mẹ chu cấp nuôi dưỡng hoàn toàn. Kim Anh cũng có một cuộc hôn nhân để hi vọng về một đám cưới được sắp đặt ngay sau khi cô tốt nghiệp. Theo những gì mà báo chí đã tiết lộ thì chàng trai đó nhà ở Hà Nội, đã có công ăn việc làm đàng hoàng, gia đình chàng trai đó rất quý cô, coi cô như con và bản thân chàng trai đó cũng rất yêu cô. Thì yêu đến độ, một ngày sau khi cô bị bắt vì tội giết người, anh ta còn lên tận trụ sở của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an Hà Nội nằng nặc đòi thả cô về để cho cô còn… đi thi(!).

Một người phụ nữ được chăm sóc chu toàn đến thế, cuộc sống viên mãn đến thế mà phạm tội tày thời thì tất nhiên, không thể và không bao giờ có thể là do sự xô đẩy của hoàn cảnh. Dưới góc độ nghiên cứu tâm lý tội phạm, chắc hẳn các nhà nghiên cứu cũng có thể nhìn thấy rất rõ đó là lối sống buông thả. Nhìn lại quá trình phạm tội của Kim Anh, sẽ thấy rất rõ điều đó. Ngay trong buổi tối trước khi phạm tội. cô đã cùng lúc nhận lời đi với 3 người đàn ông.

Người đầu tiên mà Kim Anh liên lạc là anh Vũ Tiến Chính, 42 tuổi, trú tại phố Kim Ngưu, Hà Nội, một người tình cũ. Đó là vào lúc khoảng 13 giờ, Kim Anh mua 1 sim điện thoại và nháy vào số điện thoại di động của anh Chính. Sau cú nháy máy này anh Chính đã gọi lại và không mấy khó khăn để nhận ra Kim Anh vì hai người trước đó đã có quan hệ tình cảm. Người thứ hai mà Kim Anh liên lạc vào khoảng 20 giờ tối cùng ngày là một giáo viên ở Khoa Hoá, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, nơi cô đang theo học, hơn cô 8 tuổi để bàn về chương trình giao lưu văn nghệ cho Khoa sắp diễn ra.

Khi gặp người giáo viên này cô ta không mang theo điện thoại di động  nên không biết rằng, vào thời gian đó anh Chính có nhắn tin cho mình. 22 giờ đêm, trở về nhà, cô mới biết và nhắn tin trả lời anh Chính và sau đó anh Chính tiếp tục nhắn tin rủ cô đi chơi. Người đàn ông thứ ba mà cô liên lạc là vào lúc 22 giờ, khi cô đang nhắn tin với anh Chính thì người này gọi điện rủ cô đi chơi. Người này là đương kim người người yêu của cô. Cô đã nhận lời và hẹn sẽ đi cùng. Nhưng sau cùng thì đêm ấy, cô vẫn không thể đi với đương kim người yêu được mà lại nhận lời đi cùng với cố nhân.

Theo những gì mà các tài liệu điều tra đã ghi nhận thì cô ra khỏi nhà, lên ôtô của anh Chính khi đã quá nửa đêm. Một người phục nữ có học, được giáo dục chu toàn như cô mà bỏ nhà ra đi vào lúc nửa đêm, lên ôtô đi chơi cùng một người đàn ông đáng tuổi cha mình, trong khi đã có hẹn với người yêu, tất nhiên không bao giờ là sự lựa chọn của một người phụ nữ đức hạnh.

Vũ Thị Kim Anh trước khi bị giải vào Trại tạm giam Hà Nội

Ấy còn là chưa kể, cô đã từng có một thời gian dài quan hệ với anh Chính, một người đàn ông đang có gia đình mà cô biết rất rõ điều này bởi cô là bạn học của con trai anh. Tại phiên toà, con trai anh Chính còn công khai rằng, trước khi yêu bố cậu ta thì cô là người yêu của cậu ta. Rằng, người yêu mới nhất của Kim Anh cũng có lần gọi điện cho con trai anh Chính phàn nàn rằng Kim Anh quan hệ bồ bịch với … bố của bạn trai mình là có thực. Trong những mối quan hệ trai gái bừa bãi, buông thả đó, cô hoàn toàn không bị ép uổng hay xô đẩy. Tự cô lựa chọn lối sống đó. Tự cô chà đạp lên những chuẩn mực bất biến của đạo đức để sống, một cách bản năng như cô thích. Bỏ qua đức hạnh – đã đành – còn bỏ qua cả sự liêm sỉ cần thiết ở mức tối thiểu.

Không giống như nhiều tội phạm khác thường suy sụp ngay khi các bằng chứng phạm tội bị phơi bày, ngay từ đêm đầu tiên khi tội ác bị phát hiện, Kim Anh bị áp giải về trụ sở Cơ quan điều tra, các điều tra viên hầu như không tìm thấy ở cô bất kỳ sự hoảng hốt nào. Trong buổi thực nghiệm điều tra được tiến hành hai hôm sau, cô cũng bình tĩnh đến lạnh lùng khi diễn lại các hành vi phạm tội. Có vẻ như ẩn giấu đằng sau gương mặt thơ ngây với đôi mắt sáng lấp loá sau cặp kính cận là một người đàn bà máu lạnh.

Theo qui luật tâm lý thông thường, sau khi thực hiện xong tội ác, kẻ sát nhân thường có thái độ bất bình thường mà thể hiện rõ nhất là buồn bã, âu lo, mất ăn mất ngủ, thậm chí có người sợ hãi đến mức tự tử hoặc bỏ trốn. Nhưng Kim Anh thì không. Ngay sau khi sát hại anh Chính một cách dã man, thấy anh Chính lái xe về phía ngã tư Liễu Giai thì cô ta chạy ngược chiều về hướng ngã ba Đội Cấn – Giang Văn Minh. Chạy được khoảng hơn 100m thì cô ta dừng lại vứt dao, đứng gọi điện thoại cho hãng taxi 53. Và hãng này đã điều tới cho cô chiếc taxi BKS 30T – 0066. Theo yêu cầu của cô, người lái xe chở cô đi theo hướng Đội Cấn - Liễu Giai. Tuy nhiên, đi được một đoạn, đến ngã ba Kim Mã - Nguyễn Văn Ngọc, sợ bị phát hiện nên cô đã xuống xe. Vài phút sau, cô lại vẫy một chiếc taxi khác chạy về đường Khuất Duy Tiến để gặp đương kim người yêu là anh H. Anh H không hề biết rằng Kim Anh vừa mới giết người và hai người tiếp tục đi taxi đến nhà nghỉ Yến Yến ở ngõ 218 đường Trần Duy Hưng thuê phòng, ở với nhau từ bấy đến tận 12 giờ trưa hôm sau mới về (!).

Để phi tang, cô đã vứt cả sim lẫn máy điện thoại mà cô đã dùng để liên lạc với anh Chính. Sim thì vứt ở phố Vũ Trọng Phụng còn điện thoại thì vứt ở phố Nguyễn Trãi.

Sau đó, cô vẫn đi học bình thường, vẫn đi chơi với bạn bè và người yêu. Cuộc sống của cô bình thường như không thể bình thường hơn được nữa. Cô không hoảng hốt cũng không tìm đường trốn chạy, mặc dù, tất cả báo chí đã đưa tin ầm ĩ về vụ giết người man rợ này, về nỗ lực của cơ quan Công an trong việc truy tìm thủ phạm. Việc một cô gái trẻ chưa từng vào tù ra tội nào mà duy trì được thái độ bình thường sau khi dã man như cô quả là hiếm thấy. Điều ấy không chỉ chứng minh khả năng che giấu tội ác của cô mà còn cho thấy sự xuống cấp của đạo đức khi cô vô cảm trước tội ác của chính bản thân mình.

Tại phiên toà, cô có vẻ suy sụp hơn nhiều so với lúc mới bị bắt. Cô khóc nhiều hơn và đã biết nói lời xin lỗi, giữa sự vây bủa của những thoá mạ từ phía một số người dự phiên toà. Cha cô cũng muốn gia đình nạn nhân và pháp luật rộng lượng với con gái mình để cho đứa con mà ông vô cùng yêu quý một cơ hội làm lại cuộc đời. Thì “đánh kể chạy đi chứ ai đánh người chạy lại”, con đường hoàn lương vẫn luôn luôn rộng mở. Nhưng, tất nhiên là chỉ với những con người không vô cảm mà biết day dứt, biết ân hận, biết ám ảnh về tội lỗi của chính mình…

Theo Cảnh sát toàn cầu

Bài học tinh thần chức nghiệp từ sự kiện Toyota

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp sẽ rất khó cho Việt Nam trong việc xây dựng một nền kinh tế với các tập đoàn hùng mạnh như nước Nhật đã từng làm được với những tập đoàn như Toyota.

Ý thức sứ mệnh

Toyota vừa tuyên bố đợt thu hồi xe lớn nhất trong lịch sử từ 21/1, hơn 9 triệu chiếc xe trên toàn thế giới bị thu hồi do lỗi dính chân ga.

Cuối năm ngoái, hãng này cũng đã phải thu hồi khoảng 5 triệu chiếc vì một lý do lãng xẹt: tấm thảm lót xe làm chân ga bị kẹt.

Họa vô đơn chí, đợt thu hồi xe đầu năm 2010 này còn đang rối ren thì Toyota đã lại đối mặt với cáo buộc về chất lượng phanh dòng xe mới Prius 2010.

Quay trở lại lịch sử và triết lý kinh doanh của hãng Toyota mới thấy có điều bất thường, bởi lẽ Toyota vốn là một tập đoàn đã khẳng định tên tuổi nhờ đặt chất lượng xe và khách hàng lên hàng đầu.

Nhắc tới Toyota là nhắc tới 14 phương thức Toyota hay nói cách khác là 14 nguyên tắc quản trị nổi tiếng đã khiến cho cái tên Toyota không chỉ là xe ô tô mà còn trở thành nguyên lý quản trị.

Nguyên lý số 1 trong 14 nguyên lý Toyota là: “Ra các quyết định quản lý dựa trên một triết lý dài hạn, dù phải hi sinh những lợi ích ngắn hạn.” Diễn giải cụ thể ra là mục tiêu cao nhất của doanh nghiệp là hoàn thành sứ mệnh của nó hơn là đơn thuần kiếm tiền.

Tác giả Jeffrey Liker viết trong cuốn The Toyota way: “Có một điều nổi bật qua những lần tôi đến tham quan công ty này ở Nhật Bản và Mỹ, từ bộ phận kỹ thuật, thu mua vật tư đến sản xuất. Ở từng nhân viên mà tôi tiếp chuyện toát lên một tinh thần vì một sứ mệnh cao cả hơn là làm công ăn lương đơn thuần.”

Sứ mệnh ấy là sản xuất ra những chiếc xe hơi tốt nhất, Toyota ý thức được sứ mệnh đó trong lịch sử tồn tại của mình.

Tinh thần chức nghiệp

Nói tới những thuật ngữ như sứ mệnh, đa phần người Việt Nam cảm thấy cao siêu, mang tính hô hào, sáo rỗng và hình thức, một phần rất lớn người Việt vẫn coi mục tiêu của kinh doanh là việc tối đa hóa lợi nhuận.

Tư duy như vậy khiến nhiều người không hiểu được trọn vẹn bản chất của chủ nghĩa tư bản ở những khu vực phát triển như Châu Âu, Mỹ, Nhật cũng như quá trình vận hành doanh nghiệp của họ…

Lợi nhuận và vòng quay của đồng tiền chỉ như dòng máu nuôi cơ thể, lượng máu dồi dào thì cơ thể khỏe mạnh nhưng cơ thể không chỉ tồn tại vì dòng máu. Doanh nghiệp cũng không tồn tại chỉ vì đồng tiền mà tồn tại để thực hiện chức năng xã hội của nó, trong đó tiền chỉ là phương tiện.

Max Weber (1864-1920), nhà xã hội học nổi tiếng người Đức, đã khái quát quan điểm này bằng một khái niệm mà ông gọi là Thiên chức. Kinh doanh là thiên chức, là bổn phận của nhà kinh doanh và họ phải thực hiện điều đó với sự tận tâm, chuyên cần, tiết kiệm hay thậm chí khổ hạnh. Doanh nghiệp ra đời để sản xuất ra hàng hóa cho xã hội chứ không phải để chạy theo máu tham tiền.

Peter Drucker, cha đẻ của quản trị kinh doanh hiện đại, tiếp tục khẳng định quan điểm này khi cho rằng: lợi nhuận không phải là mục tiêu mà chỉ là điều kiện để doanh nghiệp tồn tại, là phương tiện để duy trì và phát triển công ty.

Doanh nhân ý thức được tinh thần chức nghiệp này của mình sẽ lao động và sản xuất với sự duy lý, trung thực, đức hạnh và cần kiệm.

Những tập đoàn kinh tế hùng mạnh ở Nhật Bản cũng hình thành trên nền tảng văn hóa và tính cách Nhật Bản. Đó là tinh thần võ sĩ đạo, vững chãi kiên cường, cần mẫn nỗ lực, thanh bần tích sản, cần kiệm giản dị… Các tập đoàn lớn như Toyota, Honda, Suzuki, Yamaha đều cất bước từ vùng Mikawa, tỉnh Aichi, nơi nổi tiếng với tập quán tư duy samurai như vậy.

CNTB hình thành trên ý thức mạnh mẽ về sứ mệnh và thiên chức là thứ CNTB duy lý, khác hẳn với CNTB phiêu lưu (kinh doanh dựa trên máu liều lĩnh, thích làm anh hùng), CNTB đầu cơ (kinh doanh dựa trên việc mua rẻ bán đắt) và CNTB thân hữu (kinh doanh dựa vào các mối quan hệ chính trị).

Việt Nam vẫn thiếu ý thức chức nghiệp

Ở Việt Nam, xem ra ý thức sứ mệnh và tinh thần chức nghiệp còn yếu, mới chỉ tồn tại trong một bộ phận doanh nghiệp. Các doanh nghiệp Việt Nam nhiều khi vẫn đang chạy theo những kiểu CNTB phiêu lưu, đầu cơ và thân hữu.

Trở lại với quyết định quyết định thu hồi lớn nhất trong lịch sử của Toyota. Quyết định này đã khiến công ty mất đứt 2 tỉ đôla. Ông Akio Toyoda, chủ tịch tập đoàn đã cúi rạp đầu xin lỗi khách hàng hôm 5 tháng 2: “Tôi rất xin lỗi vì đã gây lo lắng cho nhiều người như vậy. Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để lấy lại niềm tin của khách hàng.”

Vị chủ tịch tập đoàn lừng danh, cháu nội của người sáng lập Toyota, phải cúi rạp đầu xin lỗi khách hàng như vậy cho thấy phần nào tinh thần khiêm cung, tận tụy. Ở nhiều nước văn minh như Nhật, vẫn hay thấy các doanh nhân, chính khách khi mắc khuyết điểm đã công khai xin lỗi và bồi hoàn cho người bị ảnh hưởng, thể hiện ý thức trách nhiệm và tinh thần chức nghiệp.

Ở Việt Nam, những lời xin lỗi và khoản bồi thường như vậy còn ít từ phía doanh nghiệp, từ phía công chức, lại càng hi hữu hơn; trong khi đó có không ít sản phẩm của doanh nghiệp và chính sách của cơ quan công quyền đã gây tổn hại cho dân. Có một số nguyên nhân nhưng trong đó phải kể tới việc thiếu ý thức chức nghiệp trong tâm lý người Việt.

Không chỉ doanh nghiệp, các lĩnh vực nghề nghiệp khác cũng có một tinh thần chức nghiệp như vậy. Nghiệp của bác sỹ là chữa bệnh, nhà báo là đưa tin, giáo viên là dạy học, viên chức công quyền là phục vụ nhân dân…

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp sẽ khiến tất cả nghĩ rằng mọi nghề nghiệp chỉ là cần câu cơm và cơ hội để vơ vét…

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp cũng đi kèm với sự cẩu thả, vô trách nhiệm, lãng phí, manh mún, lười biếng và dễ bỏ cuộc…

Thiếu vắng một tinh thần chức nghiệp sẽ rất khó cho Việt Nam trong việc xây dựng một nền kinh tế với các tập đoàn hùng mạnh như nước Nhật đã từng làm được với những tập đoàn như Toyota của họ.


[Flash 9 is required to listen to audio.]

Bài hát trong phim Những nụ hôn rực rỡ …… do nhiều ca sĩ trình bày

Hãy cứ nói khi thấy đơn côi, dẫu biết rằng ngày còn chơi vơi.
Ngày tháng theo sóng gió cuốn trôi đi, nỗi đau đớn này xin giữ trong tim.
Tình yêu hai lối đã làm vỡ tan mọi điều.
Này em có phải đang còn nhớ ai? Chỉ lần chút nỗi đau…

Hãy xóa hết nỗi đau trong tim, sẽ thấy lòng nhẹ nhàn hạnh phúc.
Và hãy thắp sáng con tim bao dung, anh sẽ thấy đời còn niềm vui mới.
Để rằng tôi khóc một mình giữa đêm lạnh lùng.
Và tôi không muốn thêm nhiều đớn đau, lần nữa cho mọi người.

Đừng cột chặt con tim vào những niềm riêng.
Hãy cho gió Xuân ùa đến, hãy cho nắng mai bừng lên.
Sưởi ấm bao tâm hồn.
Đừng cột chặt con tim vào nỗi buồn riêng.
Bạn ơi hãy kể tôi nghe, ta cùng nỗi buồn, ta cùng chia sẻ giọt nước mắt này.

Có những lúc tôi cứ suy tư, làm theo những gì để mọi người hạnh phúc.
Ngày xưa tôi cũng đã từng ước mơ thật nhiều.
Đời tôi cũng đã qua nhiều đớn đau, và đau với ước mơ.
Tình yêu mang đến phút giây đắm say ngọt ngào.
Rồi sẽ có lúc ôm chặt nỗi đau, lặng sâu trong tâm hồn.

Đừng cột chặt con tim vào những niềm riêng.
Hãy cho gió Xuân ùa đến, mỗi tim có bao niềm riêng còn khuất trong tâm hồn.
Đừng cột chặt con tim vào những niềm riêng.
Bạn ơi hãy kể tôi nghe, ta cùng nỗi lòng, ta cùng nhau tìm… tìm yêu thương này.
Đừng cột chặt con tim vào những niềm riêng.

Hãy cho gió Xuân ùa đến, khát khao có khi mù khơi… mãi đứng trông mong chờ.
Đừng cột chặt con tim vào nỗi buồn riêng.
Bạn ơi hãy kể tôi nghe, chia sẻ nỗi buồn, ta cùng nhau tìm… tìm ra con đường.
Đừng cột chặt con tim vào những niềm riêng.
Hãy cho gió Xuân ùa đến, hãy cho nắng mai bừng lên.
Sưởi ấm bao tâm hồn.

Đừng cột chặt con tim vào nỗi buồn riêng.
Bạn ơi hãy kể tôi nghe, chia sẻ nỗi buồn, ta cùng nhau tìm… tìm ra con đường… đời minh..