music. facebook. flickr. last.fm. twitter. youtube. contact. rss
blog. nguoiviet. congnghe. xahoi. thietke. nghethuat. linhtinh
amnhac. phimanh. game. vanhoc. connguoi. bayba. danong. xeco. giatri


Em quên mặc quần lót

Sáng nay, ra khỏi nhà, nếu quên mặc quần lót, thì em cũng đừng ngại ngùng. Em sẽ cảm thấy mát mẻ, thoải mái hơn mọi lần. Tôi biết nhiều người không bao giờ quên mặc quần lót. Họ siêng năng che đậy, bên ngoài và cả ở bên trong. Họ mẫu mực và cẩn trọng. Họ nói năng từ tốn, khiêm cung. Có lần em nhận xét: “Họ nói chuyện, với hai hàm răng khít rịt.” Rồi em nói thêm: “Những người đó nham hiểm.” Em nói đúng. Và tôi muốn cho em biết thêm rằng: Họ không bao giờ dám quên mặc quần lót.

Em cứ quên. Mặc dù có khi em đang mặc chiếc áo đầm thật dễ thương. Gió sẽ thổi, và em cần phải mỉm cười. Em giữ nụ cười thật tự nhiên; nhớ rằng mình xinh đẹp. Người đẹp, càng đẹp thêm nếu thỉnh thoảng quên mặc chiếc quần lót. Chiếc quần lót sẽ không làm em đàng hoàng, hay đạo đức thêm. Những nhà đạo đức, thường hay mắc bệnh che đậy. Họ thích mặc quần lót thật kín. Nếu có người thấy cái bên trong của họ, thì họ sẽ không sống nổi.

Em hãy hãnh diện thỉnh thoảng mình quên mặc quần lót. Em sẽ ghé tai cô bạn nói nhỏ: “Ê nhỏ, tao quên mặc quần lót.” Rồi che miệng cười khúc khích. Cô bạn sẽ ngạc nhiên, hỏi: “Vậy hả? Mày để quên ở đâu?” Em trợn mắt: “Dĩ nhiên là ở nhà chứ ở đâu nữa.” Và vui vẻ đấm thùm thụp vào lưng cô bạn. Cả hai đứa đều đỏ mặt và cười nắc nẻ. Tình bạn, sẽ vui hơn nếu thỉnh thoảng em quên chiếc quần lót. Sự sống thường hay quên. Con sóc bỏ quên hạt hồ đào chôn sâu trong lòng đất; để hạt hồ đào lại trổ mầm, lớn lên thành một cây đại thụ. Có khi, trong một thoáng, em quên yêu anh, nói một câu đầy giận hờn, và trách móc. Để rồi sau đó anh và em lại làm hoà, hạnh phúc với nhau hơn.

Cho nên em đừng sợ hãi khi biết mình quên chiếc quần lót. Biết đâu, em lãng quên cố ý. Em muốn làm khác hơn mọi lần, để thấy rằng mình đang sống. Những nhà đạo đức ưa thích mặc quần lót. Để khỏi quên, họ mặc hai, ba cái quần lót chồng lên nhau. Làm như vậy, họ cảm thấy yên tâm, mà dạy dỗ về những gì thật đẹp, thật lành, và sâu sắc. Họ nói hay lắm, nhưng không bao giờ biết đến cái thú vui quên mặc quần lót. Họ không biết sống, và chết ở trong những ý tưởng cao đẹp của mình. Họ che đậy, vì không bao giờ làm những điều họ từng rao giảng. Họ có chức vị. Họ được ca ngợi và tôn vinh. Đó cũng là những thứ quần lót, mà không khi nào họ dám bỏ quên, không mặc.

Em cứ tự nhiên quên mặc quần lót.

Theo Lữ :)


Chủ nghĩa tinh hoa của ngài Steve Jobs

“Cố gắng thể hiện mình theo những gì tốt nhất loài người từng làm được và mang những điều đó vào những gì bạn đang làm…” - Đó là triết lý tinh hoa của Steve Jobs, thủ lĩnh của hãng máy tính Apple.

Tốt hơn, nhiều hơn. Đó là công thức thời thượng để duy trì những ý tưởng mới ngày nay. Nó nhấn mạnh tới một loại chủ nghĩa bình quân thời Internet, thứ chủ nghĩa tán dương “trí tuệ đám đông” và “sáng tạo mở”.

Nhét tất cả những đóng góp đó vào trong một cái hộp số, kết quả sẽ là một trí tuệ tập thể, người ta dạy chúng ta như vậy trong những cuốn sách và các nghiên cứu học thuật.

Nhưng, Apple lại là một nhà máy sáng tạo được xây dựng kỹ càng bởi Steve Jobs từ khi ông trở về nắm quyền vào năm 1997. Steve đã tìm ra một mô hình sáng tạo khác, hướng tới và dựa vào cá nhân và tinh hoa chứ không phải số đông.

Hướng tiếp cận này phản ánh trong sản phẩm mới nhất Ipad, chiếc máy tính bảng dự định sẽ trở thành một thiết bị thay đổi sân chơi.

Nó có thể nổi bật hoặc chìm nghỉm nhưng rõ ràng Ipad mang thị hiếu và quan điểm của Mr Jobs. Ipad được đóng dấu đỏ bằng khẩu hiệu marketing đặc trưng của Apple: Hãy nghĩ khác.

Apple thể hiện một “mô hình sáng tạo lãng tử”, đó là nhận định của nhà quan sát John Kao, chuyên gia tư vấn cho các tập đoàn và chính phủ về sáng tạo.

Trong mô hình này, có một mối liên hệ chặt chẽ giữa cá tính của người lãnh đạo và những gì được sáng tạo ra. Những bộ phim được nhào nặn bởi các đạo diễn siêu sao là những ví dụ, từ Vertigo của Alfred Hitchcock tới Avatar của James Cameron.

Tại Apple, có một mối tương đồng giữa lãnh tụ nhóm thiết kế tối cao, Mr Jobs và những sản phẩm của công ty. Từ máy tính tới điện thoại cầm tay, các sản phẩm của Apple nổi tiếng vì thời thượng, mạnh mẽ và dễ sử dụng.

Tất cả đều là những sản phẩm được thiết kế để cắt bỏ mọi sự phức tạp một cách có ý thức chứ không theo kiểu nhồi nhét mọi thứ có trong đầu nhà thiết kế vào sản phẩm, một hội chứng khiến cho sản phẩm công nghệ trở nên nặng nề mà người ta vẫn gọi bằng cái tên “loạn chức năng”.

“Điều làm nên chất lượng của Apple là sự giản dị trong thiết kế.” Nhà dự báo công nghệ và tư vấn ở Silicon Valley Paul Saffo cho biết.

Sự giản dị đó thể hiện rõ ràng trong phong cách cá nhân của Mr Jobs. Áo đen cổ lọ, quần bò không thắt lưng và đôi giày thế thao, Jobs luôn luôn như vậy.

Trong căn nhà của mình ở Palo Alto mấy năm trước, Jobs từng thú nhận rằng ông thích những không gian gọn gàng, rộng mở, thanh đạm và sau đó giải thích về những chiếc ghế gỗ thủ công hết sức đơn giản và tinh tế trong phòng.

Đó là những chiếc ghế được làm bởi George Nakashima, nhà thiết kết nội thất nổi tiếng trong thế kỷ 20 và là cha đẻ của phong trào thủ công ở Mỹ.

Những sản phẩm vĩ đại theo Jobs là chiến thắng của thị hiếu. Ông giải thích thị hiếu là kết quả của sự học hỏi, quan sát và đắm mình trong văn hóa của quá khứ và hiện tại, của “sự cố gắng thể hiện mình theo những gì tốt nhất loài người từng làm được và mang những điều đó vào những gì bạn đang làm.”

Quan niệm của Jobs không phải là một triết lý thiết kế sản phẩm được sáng tạo bởi một Hội đồng hay được quyết định bởi những nghiên cứu thị trường. Các đồng nghiệp của Jobs cho biết công thức của ông chủ yếu dựa vào sự kiên nhẫn, kiên trì, niềm tin và bản năng.

Ông tham gia rất sâu vào những lựa chọn thiết kế cả phần cứng lẫn phần mềm, tất cả đều phải chờ đợi một cái gật đầu hay sự phủ quyết của ông. Mr Jobs tất nhiên là thành viên của một nhóm lớn tại Apple cho dù ông là lãnh đạo.

Thực chất, ông luôn thể hiện vai trò lãnh đạo ấy của mình. Trong khi lựa chọn những thành viên chủ chốt của nhóm, ông luôn tìm kiếm những yếu tố siêu vượt trội. Jobs nói rằng, một nhà thiết kế, một kỹ sư hay một nhà quản lý siêu đẳng thật sự phải là người không chỉ giỏi hơn 10%, 20% hay 30% so với người rất giỏi khác, mà phải hơn 10 lần.

Đóng góp của họ chính là những nguyên liệu thô để tạo ra một sản phẩm “AHA”, thứ sản phẩm khiến người sử dụng phải tư duy lại những quan niệm của họ về máy nghe nhạc hay điện thoại cầm tay.

“Sáng tạo thật sự trong công nghệ là những cú nhảy vọt lên phía trước, tiên đoán những nhu cầu không ai thực sự biết trước đó, sau đó tạo ra những khả năng tái định nghĩa lại các dòng sản phẩm. Steve Jobs đã làm được việc ấy.” David B.Yoffie, giáo sư trường kinh doanh Harvard nhận xét.

Thời gian là cần thiết để tạo ra những bước nhảy dài như vậy. Nhà khoa học máy tính hàng đầu Carver Mead ở Viện Công nghệ California từng nói: “Hãy lắng nghe công nghệ, hãy ghi nhớ những gì nó  nói với bạn.”

Không ai có thể phủ nhận Mr Jobs là nhà tiếp thị và trình diễn thiên phú, nhưng, ông cũng là một người lắng nghe công nghệ đầy kỹ năng. Ông gọi đó là “truy tìm những vector công nghệ mọi lúc”, để đánh giá xem khi nào thì một sáng tạo hấp dẫn sẵn sàng ra mắt thị trường. Tiến bộ công nghệ, giá cả phải chăng và nhu cầu khách hàng phải được kết hợp lại để tạo ra những sản phẩm bom tấn.

Sự thực là các nhà thiết kế và kỹ sư Apple đã bắt đầu làm Ipad từ nhiều năm, trình bày với Mr Jobs các mẫu thử định kỳ. Không cái nào trong số đó được duyệt cho tới sản phẩm gần đây nhất.

Nhiều nhà phê bình đã cho rằng Ipad là một canh bạc mà  Mr Jobs sẽ thua. Họ cho rằng chiếc máy tính bảng này định chiếm một thị phần không chắc chắn giữa Ipod và notebook với một cái giá không rẻ, từ 499 tới 829 đôla Mỹ.

Nhưng hãy nhớ lại khi iPod ra mắt năm 2001, người ta cũng đã từng cười và mỉa mai nó bằng cách nhại lại chữ viết tắt Ipod là “idiots price our devices” (giá ngu ngốc cho sản phẩm của chúng ta). Và cuối cùng thì chúng ta đều biết ai mới đáng bị chê cười.


Chồng ạ, em sẽ tìm người tình!

Trước mắt là một. Người dễ thương, ga lăng, dịu dàng với em. Sẵn có ngay tại công sở. Dễ lắm!

Chồng của em ơi,

Anh nói rằng 8/3 là ngày mà mọi “giống cái” đều được tôn vinh. Nếu đi mua cua, mà thấy cua nữ thì cũng thả ra. Chúa, Trời, Phật, thánh Ala, và kể cả thần cây đa, cây gạo, cây đề, cây bồ hòn cũng đều ban phúc lành cho đám đàn bà.

Vậy thì em nhân ngày ấy mà gửi thư này cho anh, để thổ lộ cùng anh một điều em vẫn chôn giấu trong lòng lâu nay. Em đã định giữ kín cho riêng mình, sống để dạ chết mang đi, nhưng anh biết không, khi ta chôn giấu một điều bí mật, thì đồng thời cũng như mang một mầm bệnh. Chưa kể là những ý nghĩ của em cứ lăm le chực biến thành chương trình hành động. Anh vẫn nói tư tưởng đi trước một bước là kim chỉ nam cho hành động.

Hãy nghe em này anh. Trước khi đặt bức thư này lên bàn anh, em đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Tất cả những vật thể có thể bay được trong căn phòng của anh, em đều đã di dời chúng xa anh. Mà anh đừng tạo thêm ra vật thể bay nào, vì anh là một tấm gương lớn đối với em.

Người ta nói “gần đèn thì rạng”. Em gần anh lâu ngày, nên nhất cử nhất động em đều có học ở anh. Hãy nghe em nói anh nhé. Vì em cần thổ lộ cùng anh, để có thể kiêu hãnh rằng em là một người vợ trung thực. Ta đã thề ngày yêu nhau là trung thực và cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Chỉ có cái chết mới chia lìa chúng ta mà.

Anh ơi, tạm thời, em có mười điều để kể cùng anh:

1. Em đã từng lên giường với ba người đàn ông khác trước khi gặp anh rồi ta cưới nhau.

2. Trong khi ân ái cùng anh, em vẫn ngoại tình trong tâm tưởng. Em nghĩ đến một “hoàng tử cưỡi ngựa trắng”.

Anh thấy em nồng nàn. Anh gọi em là người đàn bà nóng bỏng và quyến rũ nhất trên đời. Vâng. Em rất vui khi anh gọi em như thế. Nhưng để nóng bỏng và dâng hiến cho anh được trọn vẹn, em luôn mơ về “hoàng tử cưỡi ngựa trắng” - một người đàn ông đến từ đường chân trời, ga lăng, hào phóng, đẹp đẽ, sẵn sàng nhảy vào lửa vì em.

Em có quyền mơ không nhỉ?

3. Em đã có lúc sợ hãi mùi vị trong miệng anh, khi anh trở về nồng nặc hơi men và mùi son phấn của ai đó.

4. Em đã đôi lúc nghĩ rằng giá như mình không lấy chồng có phải hay hơn không. Thế mà cuối cùng, em vẫn ở với anh.

5. Em đã từng nghĩ: “Lão này thật “kẹo” khi anh cáu bẳn vì chiếc áo em mua hoặc anh không đưa tiền lương cho em”.

6. Em đã từng nghĩ: “Ta sẽ bỏ đi, vì anh ấy khoác lác quá và trên đời với anh ấy chỉ có bóng đá mà thôi. Ôi ta là một công chúa. Ta đã cưới một anh chàng trí thức, chứ không phải một anh chàng có ước mơ chật hẹp đơn giản đến như thế này”.

7. Em thấy anh nhiều lần đi vào quán bia ôm, karaoke ôm vân vân và những chỗ có thể thoải mái ôm. Em nhiều lần biết rằng anh và đám bạn anh nói thác rằng đi công tác ở Đồ sơn và Quất Lâm và nhiều nơi khác. Thực ra đó chỉ là cái cớ. Thực ra đó là những hành trình đi vào “lầu xanh”. Đi tập thể. Trong đó các anh cổ vũ nhau và đó là đề tài sôi nổi bất tận của các anh sau đề tài bóng đá. Về việc này, em có thể bắt chước bọ Quảng Bình mà nói: “Bọ biết mà bọ cứ mần thinh”.

8. Em cũng biết rằng hễ anh đi công tác ra khỏi nhà là tại các khách sạn nhà nghỉ đều có dịch vụ ôm ấp qua đêm. Các anh gọi đó là đi “vệ sinh”, như ăn một miếng bánh, uống một cốc nước. Anh nhìn đám phụ nữ ngày nay qua cái nhìn như thế. Khinh thường ra mặt. Anh đã “bo” cho em - vợ anh - 50 ngàn đồng, trong một cơn ngà ngà say vì anh tưởng em là cave.

9. Em không thể bỏ anh được vì chúng ta có hai con. Nhà ta đẹp, cắt đôi cũng phí. Vả lại hình như em vẫn yêu anh, mặc dù trong lòng em, anh “mười phần xuân đã gầy năm sáu phần”.

10. Em cũng không thể bỏ anh được vì em nhìn ra ngoài kia, bạn anh cũng thế cả. Đến em trai và chú bác của anh, của em cũng thế. Vậy bỏ anh em biết lấy ai bây giờ. Lấy đâu ra đôi vai sạch cho em gối mái đầu tội nghiệp đây?

Vì thế, anh yêu ơi, em phải có giải pháp để khỏi bùng nổ làm tan cửa nát nhà. Nhiều khi em cũng muốn biến mọi đồ đạc trong nhà chúng ta, và cả em nữa, thành vật thể bay.

Một chương trình hành động mạnh mẽ trong lòng đang thôi thúc em:

- Em sẽ tìm kiếm một số người tình. Trước mắt là một. Người dễ thương, ga lăng, dịu dàng với em. Sẵn có ngay tại công sở. Dễ lắm. Trưa chúng em làm việc xong, rủ nhau vào nhà nghỉ, cùng ăn trưa trên giường, sau khi đã có những lời lãng mạn. Vợ anh ta đẹp. Em cũng đẹp chứ bộ. Thì vợ anh ta gánh những sự khó chịu và vấn đề cơm áo khi anh ta về nhà. Em chỉ hưởng thụ lúc anh ta dễ thương mà thôi. Anh vẫn làm thế. Thiên hạ vẫn làm thế lâu nay.

- Thỉnh thoảng em sẽ đi công tác xa. Gần thì phía Bắc. Xa hơn thì phía Nam. Biên cương hải đảo đều tốt. Xa nữa thì Trung Quốc rồi Tây rồi Nhật. Khung cảnh lạ mà có người tình mới, có thể gặp bất cứ lúc nào, thì đấy mới gọi là biết đón nhận những quà tặng bất ngờ từ cuộc sống. Không nếm trải, hoá ra chết đi chẳng bằng con trâu cứ tha thẩn bên ba tấc ruộng, cả đời chẳng biết hút một điếu thuốc lào hay sao?

- Em còn khá nhiều giải pháp để tự cứu đời mình và cuộc hôn nhân của chúng ta. Em có thể lén lút. Nhưng suy cho cùng, kẻ giấu giếm là kẻ vừa khổ vừa hèn. Cuối cùng cũng sẽ lộ ra. Cũng như anh ấy, anh cứ tưởng anh giỏi về nghệ thuật “giương đông kích tây” lắm nhưng rốt cuộc anh làm gì thì em không muốn cũng phải biết. Thà em cứ nói trước rồi đàng hoàng làm còn hơn.

Em cam kết rằng cuộc hôn nhân của chúng ta là bền vững. Vì giờ đây chúng ta sống bằng nghĩa vụ và vì con cái. Dại gì tốn tiền đám cưới lại tốn tiền cho án phí ly hôn.

Vả lại, dù thế nào em vẫn yêu anh.

Trả lời em đi anh. Nhân ngày 8/3. Và ơn Chúa và Phật và thánh A la, thần cây đa ma cây gạo cú cáo cây đề, mong rằng vì cái Ngày Đàn bà này mà anh công bằng với em, ủng hộ em đây.

Yêu anh, người đàn ông mà em không bao giờ rời bỏ.

Theo Nhà văn Võ Thị Hảo


Tại sao đàn ông Trung Quốc “mê mẩn” vợ Việt Nam?

Vì sao lại muốn đi ngàn dặm tìm một cô vợ Việt Nam? Hồng Lâm nói: “Theo tìm hiểu trên mạng, các cô gái Việt Nam vừa nhiều vừa xinh đẹp, sau khi lấy chồng thì “đánh không đánh trả, mắng không mắng trả, lại đủ chức năng của một… vú em. Nếu ở Trùng Khánh, một anh chàng công nhân xuất thân nông dân, vốn liếng chẳng có, tướng mạo thì không như mình, tìm được một cô vợ tốt thật khó hơn lên trời”.

Chắc hẳn nghe những “tâm sự” này, các cô gái Việt Nam đã và có ý định lấy chồng ngoại sẽ thấy quặn lòng.

“Lí lịch trích chéo” của một người muốn lấy vợ Việt Nam

Thân phận: Công nhân xây dựng bình thường, trình độ văn hóa hết cấp 2, thu nhập chưa đến 2000 NDT/tháng.

Ý định: Sang Việt Nam tìm vợ.

Lý do: Cho rằng trong nước là người nghèo không lấy được vợ nhưng ở Việt Nam với thu nhập như thế thì hoàn toàn có thể.

Hành động: Đã làm xong hộ chiếu, đợi sang tháng lên đường, hiện đang tìm gấp một phiên dịch giá rẻ.

Bảng kê chi phí lấy vợ nước ngoài:

- Đi ô tô từ Quảng Tây đến TP.HCM: 130 NDT

- Vé xe lửa ghế cứng từ Trùng Khánh đến Quảng Tây: 400 – 500 NDT

- Đăng báo tìm vợ trên báo Việt Nam: 80 NDT

- Tìm phiên dịch, ăn ở ở nhà phiên dịch: 500 NDT

Tổng chi phí cả đi về là khoảng 2000 NDT

“2000 NDT ở đây là ít, nhưng ở Việt Nam là món tiền không nhỏ!” Tự tin với điều đó, chàng công nhân người Giang Tân là Hồng Lâm gần đây đã làm xong hộ chiếu, chuẩn bị sang Việt Nam tìm vợ!

Đã làm xong hộ chiếu, chỉ còn chờ xuất ngoại

Hồng Lâm, 22 tuổi, nông dân ở trấn Bạch Sa, Giang Tân, Trùng Khánh, hiện là công nhân trong khu công nghiệp Lạc Hoàng, lương tháng không đầy 2000 NDT. Cách đây không lâu, anh chàng này xin nghỉ phép để tìm đến tòa soạn báo Trùng Khánh tin chiều, hỏi địa chỉ một cô gái Việt Nam tên là Tuyết, từng được tờ báo này đăng về câu chuyện tình lãng mạn với một chàng trai Trùng Khánh, chỉ với một mục đích: nhờ làm phiên dịch giúp mình sang Việt Nam tìm vợ!



Vì sao lại muốn đi ngàn dặm tìm một cô vợ Việt Nam? Hồng Lâm nói: “Theo tìm hiểu trên mạng, các cô gái Việt Nam vừa nhiều vừa xinh đẹp, sau khi lấy chồng thì “đánh không đánh trả, mắng không mắng trả, lại đủ chức năng của một vú em. Nếu ở Trùng Khánh, một anh chàng công nhân xuất thân nông dân, vốn liếng chẳng có, tướng mạo thì không như mình, tìm được một cô vợ tốt thật khó hơn lên trời”.

Theo anh ta tìm hiểu được, thu nhập bình quân của nhóm người làm công ăn lương ở Việt Nam khá thấp nên mức thu nhập 2000 NDT (khoảng hơn 4 triệu đồng) của anh ta cũng có thể coi là… khá khẩm!

Khi PV của Trùng Khánh tin chiều đến thăm, anh chàng đang mặc một bộ đồ bảo hộ cũ, đeo tạp dề, ngồi trên tấm phản kê bằng gạch lấy ra khoe tấm hộ chiếu được bọc trong năm bảy lớp nilon: “Hộ chiếu tôi làm xong rồi, chỉ cần tìm được phiên dịch là lên đường”.

Sau lưng, chảo cơm rang ăn dở từ sáng. Hồng Lâm nói bình thường mình rất tiết kiệm, làm hộ chiếu mất 300 NDT là tương đương với tiền sinh hoạt cả tháng.

“Công nhân F2” khó tìm vợ

Do quán ăn mà cô Tuyết làm đã sang tên cho người khác nên Hồng Lâm không tìm được. Anh ta phải nhờ đến sự giúp đỡ của tòa soạn vì một công nhân xuất thân nông dân loại F2 như anh (có bố cũng là công nhân xuất thân nông dân) tìm được vợ thật quá khó ở nước mình, trong khi anh lại không muốn ở vậy suốt đời…

Anh chàng bấm đốt ngón tay kể: Học hết cấp 2, 17 tuổi bắt đầu phiêu bạt bốn phương từ Bắc Kinh đến Quảng Châu, Thanh Đảo… làm thuê, khó khăn lắm mới để dành được hơn 1 vạn NDT để lấy vợ. Vì tìm vợ, anh ta đã bỏ một công việc rất tốt ở công ty xe đạp, đến xin làm ở một công ty điện tử có nhiều nữa nhân công. Nhưng khi tìm được cô gái mình thích, vừa nói xuất thân nông dân, cô ta lập tức “không từ mà biệt”. Người nhà cũng hai lần giới thiệu đối tượng nhưng các cô này nghe đến xuất thân cũng lập tức “một đi không trở lại”.

“Tìm được người vợ tốt thật khó quá! Tôi chỉ cao 1m66, tiền thì không có, các cô gái tốt đâu thèm để ý đến tôi!”, Hồng Lâm thật thà. 22 tuổi, vừa đủ tuổi kết hôn theo pháp luật Trung Quốc, vì sao đã vội vàng tìm vợ đến nỗi phải xuất ngoại? Hồng Lâm đáp: “Không vội sao được? Ngày ngày đi làm không kể, đến lúc ra đường nhìn ai cũng có đôi có cặp mà não ruột”.

Hộ chiếu du lịch chỉ có thời hạn 1 tháng, ngôn ngữ không thông làm thế nào đảm bảo tìm được cô vợ Việt Nam tâm đầu ý hợp? Hồng Lâm nói mình không phải “nhắm mắt nói mò” vì hồi làm thuê ở Quảng Châu, có nhiều xưởng do chủ người Nhật đầu tư, anh từng tham gia một lớp ngoại khóa tiếng Nhật, trong lớp có nhiều cô gái đi học với mục đích lấy chồng người Nhật, bởi lẽ Nhật Bản phát triển hơn Trung Quốc. Cứ đó mà suy, các cô gái Việt Nam cũng vậy.

Các bạn của Hồng Lâm đều nói, cách nghĩ này không có gì sai, họ cũng 25, 26 tuổi rồi mà chưa có bạn gái nếu Hồng Lâm thành công, mọi người sẽ học theo.

Theo thống kê tháng 2/2008, năm 2006 ở Trung Quốc đàn ông từ 21 đến 30 tuổi chiếm 36.5% lớp công nhân xuất thân nông dân đang ở vào độ tuổi kết hôn. Ngành xây dựng, gia công chế tạo máy là lựa chọn hàng đầu cho nhóm người này, trong đó 80% công nhân xây dựng có xuất thân là nông dân. Công việc vừa nặng nhọc, bụi bẩn, lương thấp, nguy hiểm nên rất khó lọt vào mắt xanh các cô gái, lại càng khó có cơ hội gặp gỡ phụ nữ. Hạn chế nghề nghiệp cùng với mức lương thấp đẩy các chàng trai này vào hoàn cảnh khó tìm bạn đời.

Trai Trung Quốc hướng tới tìm vợ Việt Nam?

Được biết, thời gian gần đây ngày càng nhiều chàng trai không tìm được bạn gái ở Trung Quốc đã hướng tới các nước như Việt Nam, Mianmar, Indonesia… Nhiều người cho rằng các cô gái nước ngoài vì sống trong điều kiện kinh tế khó khăn nên tính cách hiền hòa ngoan ngoãn, không kiêu kì như các cô gái Trung Quốc, nên hứa hẹn sẽ là những người vợ lí tưởng.

Câu chuyện của anh chàng Hồng Lâm trên đây chỉ là một trường hợp và bản thân phóng viên báo Trùng Khánh tin chiều trong bài viết của mình cũng không tỏ ý tin tưởng vào xác suất thành công của hành trình “muôn dặm tìm vợ” này. Nhưng sự xuất hiện ý tưởng này, cùng với câu chuyện “lấy vợ siêu tốc” được chia sẻ trong kì trước nói lên một thực tế rằng chuyện lấy vợ Việt Nam ở Trung Quốc có xu hướng trở thành trào lưu.

Nhiều tờ báo và website Trung Quốc đưa tin, mấy năm trở lại đây, ở Việt Nam xuất hiện một làn sóng “hôn nhân kinh tế”; nhiều nơi còn tổ chức những đoàn du lịch kết bạn, trong hành trình 6 ngày, có thể tổ chức cho gặp gỡ với vài chục cô gái. Những thông tin này đã có sức hấp dẫn đáng kể đối với xã hội Trung Quốc đang ngày càng thừa nam, thiếu nữ – một phần do chính sách kế hoạch hóa chỉ cho phép mỗi cặp vợ chồng có 1 con đã khiến trong một thời gian dài, người ta có xu hướng chọn giới tính thai nhi theo quan niệm “con nối dõi”.

Tuy nhiên, báo chí Trung Quốc cũng khuyến cáo các chàng trai của họ: Lấy được vợ nước ngoài với chi phí thấp, nghe ra rất hấp dẫn nhưng phải được thực hiện bằng con đường hợp pháp. Chủ nhiệm phòng đăng kí kết hôn Du Bắc Hoàng Xuân Diễm cho biết: “Muốn tìm vợ nước ngoài, dứt khoát không nên tìm đến các trung tâm môi giới ngầm, bởi lẽ mua vợ là hành vi phi pháp. Để lấy vợ nước ngoài đúng luật, ngoài việc bạn bè giới thiệu, hay hai bên tự quen biết, cũng có thể tìm đến những trung tâm môi giới hôn nhân có đủ tư cách pháp nhân”.

Bà Vương Xuân Diễm cũng nhắc nhở, khi kết hôn với người nước ngoài, cần phải đem hộ chiếu hoặc giấy lưu trú và các giấy tờ khác của hai người cùng với chứng nhận tình trạng hôn nhân làm thủ tục tại cơ quan đăng kí kết hôn. “Sau khi cưới về cũng phải chuẩn bị tâm lí, có thể cô gái không thể làm được “chức năng bảo mẫu” như mong đợi, do ngôn ngữ không thông, có khi đi chợ cũng cần có người giúp”. Một số người có kinh nghiệm thì khuyên rằng, trước hết có thể nói chuyện tìm hiểu qua mạng, hoặc thông qua các diễn đàn ở nước ngoài để tìm đối tượng vừa mắt, sau khi có cơ sở hiểu biết lẫn nhau nhất định, xác suất thành công mới cao.

Theo Sina, Xinhua, Trùng Khánh tin chiều, Kinh Sở báo, các diễn đàn


Hôm nay đọc được cuốn sách này ( The color purple của Alice Walker ), phải nói hơi bị hay , mà nghe nói trước đây nó bị cấm phát hành vì động chạm đến phân biệt chủng tộc và lòng tin vào chúa ……
Truyện kể về cô bé da đen Celie , cô vừa bị đánh đập bởi chồng của mình và bị chính bố dượng mình hãm hiếp ….. ko còn biết viết thư cho ai nên cô ta đã viết thư cho …….. chúa .

Hôm nay đọc được cuốn sách này ( The color purple của Alice Walker ), phải nói hơi bị hay , mà nghe nói trước đây nó bị cấm phát hành vì động chạm đến phân biệt chủng tộc và lòng tin vào chúa ……

Truyện kể về cô bé da đen Celie , cô vừa bị đánh đập bởi chồng của mình và bị chính bố dượng mình hãm hiếp ….. ko còn biết viết thư cho ai nên cô ta đã viết thư cho …….. chúa .


Chân phanh và chân ga

Một xứ bỏ ra hàng tỷ đô la để bảo vệ thương hiệu. Xứ khác trong nháy mắt với vài chục triệu đô có thể hô biến một truyền thống?

Ai dùng xe hơi đều biết có hai chân phanh và ga. Muốn xe đi phải nhấn ga, lúc dừng chuyển sang đạp phanh.

Ở tầm quản lý cũng phải hiểu cơ chế “phanh” và “ga” này. Tuy nhiên, nếu vị lãnh đạo nào ngồi nhầm chỗ, hoặc do “mua” bằng, tài xế “bất đắc dĩ” đôi khi “vọt ga” bất ngờ, gây “tai nạn”. Hoặc xe đang đi bon bon, bỗng khựng lại, người ngồi sau tay lái đạp nhầm vào “phanh”.

Toyota chi 2 tỷ đô la sửa phanh

Hãng xe hơi Toyota đã tuyên bố thu hồi xe 8.1 triệu xe Prius (hybrid - dùng ác qui, thân thiện với môi trường) với giá khoảng 2 tỷ đô la. Lý do, chân phanh và tấm trải sàn xe có vấn đề.

Đây không phải lần đầu tiên vì uy tín và thương hiệu, người Nhật bỏ số tiền rất lớn để xử lý lỗi kỹ thuật.

Giữ thương hiệu đã khó, nhưng “bán” thì rất dễ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mấy tuần trước, người Nhật không cử ông chủ tịch hãng Toyota sang “trình bày” với Quốc hội Mỹ với lời xin lỗi và cúi gập lưng xuống mặt sàn?

Năm 2000, hãng Mitsubishi đã thu hồi 45.000 tivi vì có khả năng gây cháy nổ. Năm 2007, hãng Sharp sửa miễn phí cho nửa triệu máy giặt sản xuất từ năm 1998 vì sợ gây ra cháy. 10 năm sau người bán vẫn lo khách hàng gặp vấn đề. Còn vô vàn ví dụ khác về cung cách những công ty tên tuổi lớn bỏ hàng đống tiền để bảo vệ thương hiệu.

Ngày xưa, võ sỹ đạo tự mổ bụng nếu thua trận. Người Nhật hiện đại có thể nhẩy lầu nếu để công ty mất uy tín.

Thu hồi gần chục triệu xe hơi, vì nghi ngờ chân phanh có vấn đề, quả là tinh thần võ sỹ đạo trong thương trường.

Đó cũng là lý do trên cao tốc Mỹ, và trên khắp nẻo đường thế gian, phần đông là xe mác Nhật lưu thông.

Trường Ams và thương hiệu 25 năm

Hà nội đang xôn xao vụ tên trường Hà nội - Amsterdam (trường Ams) không còn nữa. Thành phố đầu tư 1.000 tỷ đồng, tương đương với 50 triệu đô la Mỹ, để xây trường mới nhưng sẽ không dùng tên Ams.

Tại sao không dùng chính số tiền 50 triệu đô kia để xây dựng, cải tạo trường Ams, giúp thương hiệu giáo dục này sang một vị thế mới mang tầm quốc tế. Cải cách giáo dục phải tìm ở đâu xa.

Ngành giáo dục mất bao nhiêu công sức để tìm ra chiến lược phát triển, trong đó đã nghĩ tới việc tạo ra những thương hiệu giáo dục mang tầm quốc tế.

Với lịch sử ¼ thế kỷ, trường Ams đã trở thành một trong những cơ sở đào tạo bậc trung học phổ thông nổi tiếng nhất của Việt Nam. Và tên tuổi ấy xứng đáng đứng trong các trường quốc tế. Bao nhiêu thế hệ học sinh từ nơi đây đã thành đạt và chính họ mang lại vinh quang cho đất nước.

Trường Ams còn là biểu tượng của mối tình hữu nghị giữa Việt Nam và Hà Lan trong nhiều thập kỷ. Năm 1985, người Hà Lan đã đến với Việt Nam ngay cả khi lệnh embargo (cấm vận của Mỹ) vẫn còn đang áp dụng. Họ đến với chúng ta lúc khó khăn nhất. Nay có đôi chút của ăn của để thì lẽ nào quên bạn cũ.

Theo các quan chức Sở GD HN giải thích, thủ đô bỏ tiền ra phải mang tên Hà Nội với đủ lý do, 1000 tỷ của “họ”, 1000 năm Thăng Long, và 1000 lý lẽ khác, trong đó có tư duy nhiệm kỳ, hoặc tầm nhìn có hạn trong giáo dục.

Thương hiệu giáo dục một phần tư thế kỷ của Hà Nội được đổi bằng 2% số tiền Toyota bỏ ra dùng để sửa phanh xe. Không ngoa khi ai đó nói rằng, giáo dục Việt Nam rẻ nhất thế giới.

Nhớ chuyện xưa kia đổi tên và chống hủ tục. Làng quê bỗng đổi thành Quyết Tiến, Quyết Chiến, Quyết Thắng. Miếu mạo, đền chùa cổ kính vài trăm năm bị đập tan vì sợ dân mê tín dị đoan.

Để “mua lại” quá khứ, chùa Bái Đính đang được xây dựng đồ sộ. Từ dân đến quan tới cầu may. Dầu sao cũng là một thủ đô tâm linh cho mỗi người hướng thiện.

Dẫu vậy, thủ đô Phật Giáo dù hoành tráng cũng không thể có bát hương cổ, sớ khắc trên gỗ hay mái ngói có niên đại vài thế kỷ và xa hơn là một nền văn hóa lâu đời bị phá đi thuở trước.

Ngày xưa lạc hậu, duy ý chí, lỗi lầm có thể hiểu được. Nhưng nay có internet, đầy đủ thông tin, tại sao vẫn có những quyết định đổi tên trường khó hiểu như người ta đang làm với trường Ams.

Một xứ bỏ ra hàng tỷ đô la để bảo vệ thương hiệu. Xứ khác trong nháy mắt với vài chục triệu đô có thể hô biến một truyền thống.

Toyota mất 2 tỷ đô sửa phanh để xe Prius mát ga đưa nước Nhật tiến lên.

Thay vì đầu tư 50 triệu đô la cho “chân ga” của trường Ams phát triển tiếp tục, cùng với việc xóa tên trường gắn bó với bao thế hệ học sinh và thầy cô của trường PTTH Hà Nội - Amsterdam, phải chăng ai đó đã “đạp” nhầm vào “chân phanh” trong sự nghiệp trồng người.

Theo Hiệu Minh


Trí khôn của anh đâu ?

Tất cả các bạn lớn bé già trẻ chắc chả ai không biết truyện cổ tích “Trí khôn của ta đây” vì hình như truyện này có trong sách giáo khoa Tiểu học thì phải. Thú thật, đây là câu chuyện mà ngay từ khi nghe nó lần đầu tiên, lúc bố tớ còn trẻ, tớ đã thấy mình không thể hiểu nổi và càng lớn lên lại càng căm ghét câu chuyện này. Đáng lẽ nó không nên được đưa vào sách giáo khoa hay bất kỳ nơi nào có thể tác động đến tâm hồn non nớt của trẻ con.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, mỗi đứa trẻ, sau khi nghe xong “Trí khôn của ta đây”, sẽ mang theo mình hành trang nặng nề và đau đớn, không chỉ với chính bản thân mình mà với cả thế giới, đó là sự gắn nhãn (labeling). Bản thân sự dán nhãn lại thường là anh em họ hàng gần với kỳ thị và phân biệt đối xử.

Hãy xem lại đoạn đầu, khi con hổ từ trong rừng đi ra, hồi đấy là thủa xa xưa cực cà là kỳ, đến nỗi hổ còn chưa có vằn, cũng như chưa có wikipedia để tra cho đỡ phải hỏi. Con hổ gặp con trâu đang bị quất túi bụi (gọi theo ngôn ngữ chuyên ngành là bị bạo hành). Nó ra hỏi một cách rõ lịch sự rằng “Này, trông anh người đàn ông cơ bắpthế mà lại để cho người đánh đập khổ sở như vậy?“. Con trâu bảo vì con người có trí khôn. Cọp lại ra hỏi anh nông dân một cách vô cùng lịch sự rằng ” Trí khôn của anh đâu, cho tôi xem một tí có được không?“. Nhớ nhé, nó hỏi xem đàng hoàng chứ không hề manh động đè anh nông dân, vạch trí khôn ra mà xem cho thỏa tò mò đâu nhá. Cái lịch sự của con cọp, ngay cả ngày nay dễ mấy người có được ?

Ấy thế mà anh nông dân lập mưu sâu kế hiểm, trói bố con cọp vào gốc cây rồi đem thui. Đói quá thèm bê thui mà không sẵn bê nên thay bằng cọp chắc ? Lịch sự được đáp trả bằng bạo lực. Điểm bắt đầu của chuỗi lòng vòng nợ máu phải trả bằng máu chính là chỗ này đây.

Tất nhiên, mỗi khi đọc cho con, em, cháu, chắt, đệ tử của mình câu chuyện này, bố, mẹ, anh, chị, ông bà cô dì chú bác cụ kị cũ kỹ đại ca đại tỷ sẽ giải thích với đứa trẻ rằng thì là con hổ nó bị đốt là đáng đời phải không ? Vì nó giả vờ hỏi thế để lừa lừa thịt luôn cả trâu lẫn anh nông dân. Nó cũng là loại thâm nho nhọ đít chứ chả vừa.

Ồi, suy diễn cả đấy. Thế nếu con hổ thật lòng muốn biết trí khôn của anh nông dân đâu thì sao ? Ngu dốt không phải là một cái tội, kẻ ngu dốt cũng có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc như mọi thằng tự tưởng rằng mình khôn hơn người khác một ít. Nếu nó đủ mưu trí để giả vờ hỏi han rồi lừa lừa chén anh nông dân, thì nó đã không ngu đến nỗi tự tin vào điều mình bịa ra, là đòi xem trí thông minh, cũng không ngu đến nỗi để anh nông dân trói vào gốc cây trong lúc chạy đi lấy trí khôn, vì bị trói vào đấy rồi thì nhảy ra vồ trâu thế quái nào được ?

Đến đây lại sẽ có người hỏi rằng thế nhỡ đồng chí hổ giả vờ hỏi mượn trí khôn để thó luôn đem về thì sao. Lúc ấy tự chịu trói vào cây chỉ là khổ nhục kế thôi.

Ơ thế mà lúc anh nông dân hứa chia cho hổ một ít trí khôn, nó lại mừng lắm. Cái thằng cọp mà phổi bò thế này thì mưu mẹo khỉ gì, chả khác gì bạn Tèo chơi trận giả, bị địch bắt, chưa kịp bị tra khảo đã gào tướng lên “Tao thà chết chứ không chịu khai đồng đội của tao ở trong đống rơm !“.

Nói chung, câu chuyện là một sự đụng độ giữa hai nền văn minh, con người thì lúc nào cũng nghĩ con cọp là loại chỉ biết chén linh tinh, con cọp thì ngây thơ và cả tin vào sự chân thành của chính mình. Sau câu chuyện này, đứa trẻ được biết rằng cứ cọp là xấu, là phải giết, cùng đó là kinh nghiệm về biện pháp bạo lực như một biện pháp tối thượng trong cuộc sống. Ấn tượng ấy sẽ in sâu vào đầu đứa trẻ, cho nó một lối mòn trong suy nghĩ, để rồi cái cách nó sống trong cuộc đời sẽ nhìn thấy cọp, nhiều cọp, và bàn tay sẽ dính máu thật nhiều vì giết những con cọp ấy, trong khi vẫn luôn nghĩ rằng mình đứng về phe chính nghĩa. Trí khôn của ta đây gợi tớ nhớ đến đoạn kết dị bản của truyện Tấm Cám, khi cô Tấm thảo hiền lạnh lùng xuống tay dội nước sôi vào Cám, rồi thịt Cám làm mắm gửi cho bà dì ghẻ. Dù nội dung khác, ý nghĩa khác, nhưng sự kinh sợ của 2 câu chuyện thật chẳng kém gì nhau.

Có thực là bằng cái gọi là trí tuệ và sự phân định rạch ròi phải trái, con người được phép định đoạt quyền sống của muôn loài, kể cả chính con người không ? Nhìn cảnh con hổ bị trói vào cây và quây rơm thui gần chín, khói bay nghi ngút, người lụi cụi pha nước chấm chuẩn bị chén, Mẹ Thiên Nhiên chắc là đau lòng lắm.

Ngẫu Nhiên