Tagged
giatri


03:07 pm
Hôm nay lễ Vu lan , hình như là ngày để những đứa con báo hiếu cho mẹ mình . Mà giờ thật tình cũng ko biết kiếm đâu ra 1 bà mẹ để báo hiểu cho bằng bạn ……. bằng bè :) . Mẹ tốt với mình thật

04:17 am
Lãnh đạo và sự quyết định

Giả sử có một tình huống sau: Mười đứa trẻ đang chơi ở chỗ có 2 đường ray xe lửa, một đường ray vẫn hoạt động và một đường ray đã ngừng hoạt động. Chỉ có một đứa trẻ chơi trên đường ray đã ngừng hoạt động và chín đứa trẻ còn lại chơi trên đường ray vẫn đang hoạt động. Thật không may, có một đoàn tàu đang chạy đến. Giả dụ đang đứng ở chỗ bẻ ghi tàu, người ta phải làm gì? Đại đa số sẽ chọn cách bẻ ghi tàu về phía đường ray đã ngừng sử dụng, với mục đích cứu được nhiều đứa trẻ hơn, hay nói một cách khác là hi sinh đứa trẻ đang chơi trên đường ray đã ngừng sử dụng. Bất luận đúng hay sai, lợi ích của thiểu số phải phục tùng lợi ích của đa số. Có một số ít người lại không bẻ ghi tàu vì cho rằng đứa trẻ trên đường ray đã ngừng sử dụng là đúng đắn, an toàn. Đám trẻ còn lại là thiếu thông minh hoặc nghịch ngợm và lựa chọn nơi nguy hiểm để chơi. Vậy thì tại sao người ta phải hi sinh đứa trẻ thông minh để cứu những đứa trẻ nghịch ngợm dại dột?

Nắm giữ sự sống chết trong tay, vậy người ta phải quyết định bẻ ghi hay không bẻ ghi đường ray? Đứa trẻ đang chơi trên đường ray đã ngừng sử dụng chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, bởi vì nó không bao giờ nghĩ rằng sẽ có tàu hỏa qua. Không bẻ ghi tàu? Chín đứa trẻ đang chơi trên đường ray đang sử dụng có thể sẽ dạt sang hai bên vệ đường khi nghe thấy tiếng tàu hỏa đang đến gần. Nhưng giả dụ bọn trẻ mải chơi, không để ý đến xung quanh? Lựa chọn bẻ ghi tàu hỏa sẽ hi sinh một đứa trẻ để cứu chín đứa trẻ, nhưng các hành khách trên tàu sẽ bị như thế nào khi đi vào đường ray đã ngừng sử dụng? Như vậy tất cả các hành khách trên tàu cũng sẽ gặp nguy hiểm…

Bởi vậy đó là lý do có hàng trăm đầu góc đủ lớn để cùng suy nghĩ về 1 vấn đề : có hoặc ko ………. mà chúng ta thường hay cho là “có vậy mà cũng làm ko ra hồn đấy” . Đứng trên cương vị 1 người lãnh đạo , quyết định của bạn sẽ ảnh hưởng tới cả 1 tập thể , quyền lợi của mình và cả mọi người :)

PS : 2 phương pháp rất hay :

Phương : hay de doan tau can chet 9 dua tre kia 1 cach binh thuong…Boi vi neu nhin theo kieu kinh doanh tinh te va lanh dao thi:
1. so mang nguoi tren tau hoa la 1 con so vo cung lon,be ghi duong ray cung co cai risk la se gay chet ko nhung thang be choi tren duong ray ngung hoat dong ma cung co the co kha nang giet chet 1 trg so 9 dua kia,ma cung co rui ro se lam lat xe lua.Nhu vay rui ro wa cao khi doan tau dang toi gan ma con lam nhieu nguoi chet hon.Nhu vay 9 nguoi ngu chet suong hon ca tgioi cung chet.
2. 9 dua ngu kia se la bai hoc cho phu huynh ca Vn la ”ko dc cho con choi o duong ray dang hoat dong” ngu xuan nhu vay
3. Thang nho choi tren duong ray con lai se dc tuyen duong trc toan truong mam non vi thong minh.Tuy nhien no cung fai dc di kham bsi tam ly vi fai nhin thay cai chet cua 9 dua ban..
4. Dung ve fia kinh doanh va lanh dao,duong ray ko bi ma^’t ma’c,hanh khach dc an toan,moi nguoi se happy voi chuyen di va se quay lai di xe lua tiep.Neu be ghi tau ma co so xuat xay ra thi tuong lai ngta se hok di xe lua nua —> nha kinh doanh bi that thoat —> ko kinh te —> nha lanh dao se bi sa thai
5.. Tuy nhien nha lanh dao fai di kham bsi tam ly vi vua co y can chet 9 dua con nit de bao ve tinh mang cho ca con tau

……………………………….

Hùng : Nếu có 1 cái nhìn tổng quan thì mạng ai cũng rất quan trọng , khi bắt buộc phải đổi thì mới đổi thôi . Nếu là tao …

Tao sẽ cho đoàn tàu thắng lại và quẹo sang đường ray ngừng sử dụng , vì chết 1 đứa nhỏ sẽ dễ bưng bít hơn là chết 9 đứa . Thêm nữa ko tổn hại chi phí , vì khi tông 9 đứa kia sẽ có khả năng hỏng đường ray rất cao

Sau đó sẽ đăng báo , tuyên dương tay lái trẻ xuất sắc trong việc cứu 9 đứa trẻ thoát khỏi cái chết , và nêu lý do nên xây hàng rào bảo vệ quanh đường ray , thế là dc thêm 1 gói thầu xây dựng nữa .

Sau đó lấy tiền lời từ gói thầu đền bù tình nghĩa cho gia đình thằng bé xấu số , thế là 1 công đôi ba chuyện =))

Hành khách trên tàu sẽ ko được thông báo bất cứ chuyện gì cho đến khi CHẾT . suy ra nếu tàu ko lật thì mọi người sẽ tung hô : tàu hoả VN an toàn số 1 thế giới . Nếu tàu có lật thì càng dễ trong việc bưng bít lý do tàu lật , lật ở thời điểm nào . Vì nếu báo trước cho hành khách , nhiều người sẽ gọi về nhà thông báo tình hình ………… khó xử lý :))

9 đứa nhỏ kia và tài xế sẽ dc lên HTV9 để phóng vấn về cái chết cận kề ……….. thế lại có thêm 1 chương trình cho đài truyền hình , lại có thêm quỹ học bổng để đào tạo những đứa “ngu” thích ra đường ray xe lửa chơi

……………………..……………………..…..

Tóm lại làm theo tao sẽ chỉ có lợi cho mọi người , hại rất ít , chủ yếu là bí mật chỉ mình tao biết , miễn sao êm đẹp :))


06:18 pm
[Flash 9 is required to listen to audio.]

Khánh Hà - Miên Khúc

Hạnh phúc là khói sương mờ phai
Còn đây niềm đau thương chất đầy
Đời như con sóng sầu, như cơn lốc buồn
Còn tìm đâu ôi tháng ngày xưa ấy
Em ngồi xõa tóc khung trời xa xôi
Nhìn mùa thu ngập lá vàng rơi rơi
Hắt hiu lòng nhớ khôn nguôi

Em có về qua lối cũ
Gót mềm vương trong nắng,
hương mặn nồng ái ân
Em xin còn nhớ một thời
Lệ thấm cơn mê đời, lệ ướt đôi bờ môi

Từng bước gợi nhớ nhung đầy vơi
Chiều nay hồn hoang vu rã rời
Thoảng nghe tiếng hát về trong đôi mắt buồn
Lòng bâng khuâng thương nhớ người yêu dấu
Cung đàn say đắm, ân tình mong manh
Nghìn trăng sao đắm đuối lời ru êm
Vấn vương tình mãi chưa quên…

…Dù thời gian có xóa nhòa giấc mơ
Ngày tháng trôi qua hững hờ ./.


10:52 pm
1 bức tranh nhỏ , ít màu sắc ……. nhưng chứa đựng đầy cảm nghĩ

1 bức tranh nhỏ , ít màu sắc ……. nhưng chứa đựng đầy cảm nghĩ


09:13 am
Bởi vì không thể quên

Bởi vì không thể quên nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
nấu cho nhau một bữa ăn
mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…
nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
chẳng dễ gì có thể sẻ chia…

Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời…

Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
xót xa nào hơn…

Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó
với một vòng tay bao dung!

Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
yêu một người và lấy một người khác…
rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???

Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…
dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn…

Bởi vì không thể quên
nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!

Nguyễn Phong Việt


06:07 pm
Rốt cuộc, ai cũng là kẻ cô đơn

Amelie là một con người như vậy. Không phải vô tình khi Jean Pierre Jeunet chọn bài hát buồn nhất soundtrack để lồng vào đoạn giới thiệu Amelie, càng không vô tình khi chọn bản piano thê lương để mô tả cảm xúc của Amelie ở cuối phim. Comptine D’un Autre Ete L’apres Midi là một bản nhạc thật lạ lùng, khi nghe thô thì êm ái, chậm rãi, buồn, khi lồng vào Amelie thì thật lãng mạn và đậm chất Pháp, khi lồng vào Goodbye Lenin thì tạo cảm giác yên bình. Amelie là một nhân vật cô đơn và hình ảnh của cô cứ như vậy trong gần hết chiều dài phim. Đoạn phim mô tả tinh tế sự cô đơn của Amelie nằm gọn trong 2 phút, khiAmelie trở về nhà và làm bánh. Vừa làm bánh, cô vừa nghĩ tới Nino đang đội mưa tới nhà cô, tay nhẹ nhàng vuốt tấm mành, nhưng khi quay lại, đó chỉ là con mèo hàng ngày vẫn chơi đùa cùng cô. Và Amelie khóc. “Sống với mèo” từ xưa tới nay như là một sự ám chỉ tới những người thất bại cô đơn và Amelie khóc khi nghĩ mình không tới được với người mình yêu. Nỗi thương cảm lớn dần với cảnh Amelie nghe điện thoại từ người họa sĩ láng giềng. Khi nghe tiếng chuông, cô giật thót mình và đi tìm chiếc điện thoại đang vùi sâu giữa đống gối ôm. Lúc đó, tôi mới chợt nhận ra là Amelie chưa từng gọi điện trong nhà mình, như thể cô chưa từng nghe điện thoại từ bất kỳ ai. Nó không thực tế, nhưng a daydreamer can dream mà.

Mr Bean thì lại là một con người cô đơn phát triển theo cấp số nhân so với Amelie. Điều khổ sở nhất với Bean, đó là anh thậm chí còn không biết mình đang cô đơn. Xem những tập phim về bạn bè, người yêu của Bean và thấy ái ngại thay cho anh, khi anh dường như lạc lõng trong chính cuộc sống của mình. Khán giả cười khi thấy anh tự gửi bưu thiếp cho mình nhân lễ Giáng Sinh, tự gửi quà cho mình vào ngày sinh nhật… nhưng ít ai cười khi thấy anh thành một người bình thường. Mọi người cười cái sự “tự kỷ” của Bean, nhất là khi anh còn không biết mình là người như vậy. Đó là một trong những bi kịch của những người điên mà không biết mình bị điên, và tương tự như thế cho mọi tình huống…

Anh chàng Ryan của Up in the Air thì lại là một con người cô đơn khác. Anh chọn cuộc sống bay khắp mọi nơi để làm việc, cô đơn cùng những con người xa lạ trên máy bay và cho rằng mọi vướng bận của cuộc sống là điều nên tránh. Như những gì anh nói, không thể nào đem tất cả vào một chiếc vali được, và con người không thể sống với tất cả những mối liên hệ chằng chịt mà đôi khi không cần thiết. Bởi khi sống, anh sống với mọi người, còn khi chết, anh chỉ là một kẻ cô đơn. Rốt cuộc, ai cũng là kẻ cô đơn mà thôi. Cái cảm giác cô đơn “after life” không biết ra sao, mình cũng chưa đọc cuốn sách của Deepak Chopra nữa nên cũng không muốn bàn, nhưng nếu nó giống The Lovely Bones thì cũng đáng bận tâm đó chứ.

Không phải ngẫu nhiên khi tôi chọn (500) Days of Summer là bộ phim hay nhất 2009. Tôi chọn nó vì nhiều lý do, trong đó có nguyên nhân nó nói quá đúng cảm xúc của mình. Cái cảm giác cô đơn khi chia tay, nằm bẹp cả ngày chẳng thèm làm gì, đi ra ngoài thì khó chịu với những cặp đôi khác, nó là những xúc cảm tinh tế và bình thường của mọi người. Nhưng hình như, những gì quá bình thường thì ít được để tâm tới thì phải. Anh chàng Tom là đại diện cho một hình mẫu nam giới bình thường và dễ gặp nhất trên đời, và ai xem phim rồi thì chắc đều hiểu. Nhưng không biết là có nhiều người cảm thông khi anh nhìn thấy chiếc nhẫn của cô bạn gái cũ, sốc nặng và chạy ra ngoài trên nền nhạc “it’s alright, it’s alright” như để xoa dịu anh, rồi lại đau đớn tới mức che mặt đi với 1 đôi tình nhân khác trên đường, không dám đối mặt với hạnh phúc của cuộc sống. Và rồi, anh bị đá ra khỏi cuộc sống của chính anh, trở thành một kẻ cô đơn đứng trong một màu xám ảm đạm.

Vẫn là một kẻ cô đơn, nhưng lại là một sự cô đơn có sự lựa chọn. Chris đã vứt bỏ mọi bằng cấp, công danh, gia đình, bè bạn để tới miền đất Alaska sinh sống, để tận hưởng cảm giác tự do của thiên nhiên, tránh xa mọi phiền toái cuộc sống. Xem Into the Wild và tôi thấy phục bản lĩnh của Chris, khi anh dám đối chọi với nỗi cô đơn bản thân và tìm ra được nhiều chân lý của cuộc sống. Vâng, ai cũng là những kẻ cô đơn, nhưng quan trọng là họ tìm ra được những gì qua mỗi thời kỳ khó khăn nhất ấy. “Happiness only real when shared” - Xin cám ơn mọi người!

Theo R.W.O


12:00 am
Người của nửa thế kỷ chiếu phim tay

“Vượt qua trăm núi ngàn sông, hoàng tử cũng tìm thấy công chúa và họ sống trăm năm hạnh phúc. Tén tèn tèn. Hết phim”. Mỗi lần nghe thấy tiếng “tén tèn tèn” từ miệng ông, những đứa trẻ tiếc nuối biết câu chuyện thần tiên cất trong cái rạp chiếu phim bằng hòm nhôm cũ kỹ của ông đã kết thúc.

Hơn 50 năm nay, cùng chiếc xe đạp cọc cạch ông vẫn đi khắp thành phố để chiếu phim cho những đứa trẻ chưa từng một lần được đến rạp chiếu bóng. Ông là Phạm Văn Long (Vạn Phúc, Hà Đông, Hà Nội) - người của nửa thế kỷ chiếu phim tay.

Rạp chiếu trong chiếc hòm cũ

Rạp chiếu phim của ông Long có đầy đủ danh sách các thể loại phim, từ hoạt hình Liên Xô đến phim Trung Quốc, đến cả những phim Việt Nam sản xuất đầu tiên như Đến hẹn lại lên, Tội lỗi cuối cùng. Nhiều nhất vẫn là phim truyện cổ tích như Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, Nàng tiên cá, Aladin và cây đèn thần…

Hằng tuần ông cùng chiếc xe đạp cọc cạch đến Bảo tàng Dân tộc học để chiếu phim. “Rạp” của ông chỉ là chiếc hòm nhôm cũ kỹ đặt trên chiếc ghế nhựa hoặc vài hòn gạch dưới một tán cây rợp bóng. Đơn giản thế nhưng hầu như lúc nào cũng có một lũ trẻ đứng vòng trong vòng ngoài quanh rạp chiếu phim của ông. Vừa xong đợt chiếu phim, ông quay sang bảo: “Nghề này vắng cũng không được mà đông cũng không xong. Tôi đã hơn 60 rồi, có ngày nói khản cả cổ họng”.

Suốt 50 năm nay, “rạp chiếu bóng” của ông vẫn chẳng có gì thay đổi. Nhiều đứa trẻ ở Hà Nội đã lớn lên với những bộ phim chiếu bằng máy quay tay, hoặc giản dị hơn là những bức tranh xếp được lật liên tục trong cái ống làm bằng chiếc khăn tay. Ông còn “quảng cáo” rạp của ông lắp hẳn “điều hòa nhiệt độ”. Ấy là chiếc quạt giấy trên tay ông phe phẩy xua cái nóng cho người xem. Còn tay kia quay máy và miệng vẫn thuyết minh chuyện phim. Một thế giới cổ tích thần tiên đã được mở ra như thế.

Chiếc máy hiện đại nhất mà ông có đã có tuổi thọ đến 17 năm. Đó là chiếc máy quay phim nhựa 6 li ông mua ở phố Lương Văn Can vào năm 1993 của những người đi Nga về. Ngày đó, 50.000 đồng một chiếc máy là cả một gia tài đối với ông. Thủ công nhất là cuốn phim với khoảng 600 hình kể về câu chuyện Thánh Gióng được ông tỉ mẩn vẽ trên giấy rồi đóng thành quyển.

Ở “rạp chiếu” này, ông là người thuyết minh kiêm phụ trách âm thanh, ánh sáng. Ông bắt chước tiếng động vật, từ con sói, mèo, thỏ rồi cả giọng của… các công chúa.

Khởi nghiệp từ… chiếc tã trẻ em

Quê ông Long ở làng lụa Vạn Phúc. Phim ảnh với ông chỉ là những buổi chui rào xem trộm ở sân hợp tác xã những năm 1950. Ông bảo đó là kiểu xem phim phổ biến của những đứa trẻ nghèo mà số tiền mua vé trị giá 1 hào thời bấy giờ là cả một gia tài.

Năm 1957, cậu bé Long ở nhà trông em, để dỗ em nín khóc cậu tạo đủ mọi thứ hình thù bằng đôi bàn tay rồi dùng đèn hắt bóng lên chính cái tã của em. Cô em gái nhỏ cũng chính là khán giả đầu tiên của người chiếu phim tay. Rồi những câu chuyện cổ tích được “thêm mắm thêm muối”, những hình vẽ thô sơ ban đầu của cậu học trò thu hút những đứa trẻ khác trong xóm. “Rạp chiếu phim” chính thức ra đời, vé xem phim được tính là một viên gạch chỉ.

“Ấy vậy mà sau đợt chiếu phim, số gạch thu được đủ cho đứa bạn xây hẳn một cái chuồng ngan” - ông Long hồi tưởng.

Sau “vé gạch” là “vé giấy”. Ông giải thích: thời đó giấy hiếm, phần dành làm phim, phần làm giấy nháp. Còn nội dung phim thường là vẽ lại các phim đã xem trộm ở sân hợp tác xã hoặc từ chuyện kể của thầy giáo rồi về tưởng tượng vẽ lại. Ấy vậy rồi ông cũng chiếu được cho cả xóm xem. Đến năm 1965, ông thuê hẳn đèn chiếu từ Ngã Tư Sở với giá 5 xu/ngày về chiếu phim. Ông cười: “Chả ai biết là mình có nghề từ bao giờ!”.

Nhưng vợ ông lại cấm ông đi chiếu phim. Bà chẻ cả cái ghế kê hòm để ông không đi nữa. Bà bảo nghề chiếu phim của ông nhếch nhác. Còn ủy ban xã thì bảo là ông làm ảnh hưởng đến uy tín cán bộ.

Vậy nhưng mê nghề cùng đời sống khó khăn ông vẫn đi. Với những công cụ cải tiến của mình, “rạp chiếu phim” theo chân ông ra Ngã Tư Sở, bến xe Kim Liên, ga Hàng Cỏ… Những năm 1990 khi rạp chiếu phim khá phổ biến thì ông lại mang “rạp” của mình đến trường học. Từ năm 1993-2008 ông ngồi ở công viên Thủ Lệ. Từ hai năm nay ông lại về Bảo tàng Dân tộc học (Nguyễn Văn Huyên, Q.Cầu Giấy, Hà Nội).

Mỗi tuần chủ yếu vào thứ bảy hoặc chủ nhật, ông vẫn một mình đều đặn đến dưới gốc cây trong bảo tàng để rồi khi tiếng rè rè của chiếc máy quay tay vang lên, ông lại sống với những câu chuyện đến 50 năm vẫn chưa hề xưa cũ.

Theo chị Hà Hương