Tagged
connguoi


03:07 pm
Hôm nay lễ Vu lan , hình như là ngày để những đứa con báo hiếu cho mẹ mình . Mà giờ thật tình cũng ko biết kiếm đâu ra 1 bà mẹ để báo hiểu cho bằng bạn ……. bằng bè :) . Mẹ tốt với mình thật

04:17 am
Lãnh đạo và sự quyết định

Giả sử có một tình huống sau: Mười đứa trẻ đang chơi ở chỗ có 2 đường ray xe lửa, một đường ray vẫn hoạt động và một đường ray đã ngừng hoạt động. Chỉ có một đứa trẻ chơi trên đường ray đã ngừng hoạt động và chín đứa trẻ còn lại chơi trên đường ray vẫn đang hoạt động. Thật không may, có một đoàn tàu đang chạy đến. Giả dụ đang đứng ở chỗ bẻ ghi tàu, người ta phải làm gì? Đại đa số sẽ chọn cách bẻ ghi tàu về phía đường ray đã ngừng sử dụng, với mục đích cứu được nhiều đứa trẻ hơn, hay nói một cách khác là hi sinh đứa trẻ đang chơi trên đường ray đã ngừng sử dụng. Bất luận đúng hay sai, lợi ích của thiểu số phải phục tùng lợi ích của đa số. Có một số ít người lại không bẻ ghi tàu vì cho rằng đứa trẻ trên đường ray đã ngừng sử dụng là đúng đắn, an toàn. Đám trẻ còn lại là thiếu thông minh hoặc nghịch ngợm và lựa chọn nơi nguy hiểm để chơi. Vậy thì tại sao người ta phải hi sinh đứa trẻ thông minh để cứu những đứa trẻ nghịch ngợm dại dột?

Nắm giữ sự sống chết trong tay, vậy người ta phải quyết định bẻ ghi hay không bẻ ghi đường ray? Đứa trẻ đang chơi trên đường ray đã ngừng sử dụng chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, bởi vì nó không bao giờ nghĩ rằng sẽ có tàu hỏa qua. Không bẻ ghi tàu? Chín đứa trẻ đang chơi trên đường ray đang sử dụng có thể sẽ dạt sang hai bên vệ đường khi nghe thấy tiếng tàu hỏa đang đến gần. Nhưng giả dụ bọn trẻ mải chơi, không để ý đến xung quanh? Lựa chọn bẻ ghi tàu hỏa sẽ hi sinh một đứa trẻ để cứu chín đứa trẻ, nhưng các hành khách trên tàu sẽ bị như thế nào khi đi vào đường ray đã ngừng sử dụng? Như vậy tất cả các hành khách trên tàu cũng sẽ gặp nguy hiểm…

Bởi vậy đó là lý do có hàng trăm đầu góc đủ lớn để cùng suy nghĩ về 1 vấn đề : có hoặc ko ………. mà chúng ta thường hay cho là “có vậy mà cũng làm ko ra hồn đấy” . Đứng trên cương vị 1 người lãnh đạo , quyết định của bạn sẽ ảnh hưởng tới cả 1 tập thể , quyền lợi của mình và cả mọi người :)

PS : 2 phương pháp rất hay :

Phương : hay de doan tau can chet 9 dua tre kia 1 cach binh thuong…Boi vi neu nhin theo kieu kinh doanh tinh te va lanh dao thi:
1. so mang nguoi tren tau hoa la 1 con so vo cung lon,be ghi duong ray cung co cai risk la se gay chet ko nhung thang be choi tren duong ray ngung hoat dong ma cung co the co kha nang giet chet 1 trg so 9 dua kia,ma cung co rui ro se lam lat xe lua.Nhu vay rui ro wa cao khi doan tau dang toi gan ma con lam nhieu nguoi chet hon.Nhu vay 9 nguoi ngu chet suong hon ca tgioi cung chet.
2. 9 dua ngu kia se la bai hoc cho phu huynh ca Vn la ”ko dc cho con choi o duong ray dang hoat dong” ngu xuan nhu vay
3. Thang nho choi tren duong ray con lai se dc tuyen duong trc toan truong mam non vi thong minh.Tuy nhien no cung fai dc di kham bsi tam ly vi fai nhin thay cai chet cua 9 dua ban..
4. Dung ve fia kinh doanh va lanh dao,duong ray ko bi ma^’t ma’c,hanh khach dc an toan,moi nguoi se happy voi chuyen di va se quay lai di xe lua tiep.Neu be ghi tau ma co so xuat xay ra thi tuong lai ngta se hok di xe lua nua —> nha kinh doanh bi that thoat —> ko kinh te —> nha lanh dao se bi sa thai
5.. Tuy nhien nha lanh dao fai di kham bsi tam ly vi vua co y can chet 9 dua con nit de bao ve tinh mang cho ca con tau

……………………………….

Hùng : Nếu có 1 cái nhìn tổng quan thì mạng ai cũng rất quan trọng , khi bắt buộc phải đổi thì mới đổi thôi . Nếu là tao …

Tao sẽ cho đoàn tàu thắng lại và quẹo sang đường ray ngừng sử dụng , vì chết 1 đứa nhỏ sẽ dễ bưng bít hơn là chết 9 đứa . Thêm nữa ko tổn hại chi phí , vì khi tông 9 đứa kia sẽ có khả năng hỏng đường ray rất cao

Sau đó sẽ đăng báo , tuyên dương tay lái trẻ xuất sắc trong việc cứu 9 đứa trẻ thoát khỏi cái chết , và nêu lý do nên xây hàng rào bảo vệ quanh đường ray , thế là dc thêm 1 gói thầu xây dựng nữa .

Sau đó lấy tiền lời từ gói thầu đền bù tình nghĩa cho gia đình thằng bé xấu số , thế là 1 công đôi ba chuyện =))

Hành khách trên tàu sẽ ko được thông báo bất cứ chuyện gì cho đến khi CHẾT . suy ra nếu tàu ko lật thì mọi người sẽ tung hô : tàu hoả VN an toàn số 1 thế giới . Nếu tàu có lật thì càng dễ trong việc bưng bít lý do tàu lật , lật ở thời điểm nào . Vì nếu báo trước cho hành khách , nhiều người sẽ gọi về nhà thông báo tình hình ………… khó xử lý :))

9 đứa nhỏ kia và tài xế sẽ dc lên HTV9 để phóng vấn về cái chết cận kề ……….. thế lại có thêm 1 chương trình cho đài truyền hình , lại có thêm quỹ học bổng để đào tạo những đứa “ngu” thích ra đường ray xe lửa chơi

……………………..……………………..…..

Tóm lại làm theo tao sẽ chỉ có lợi cho mọi người , hại rất ít , chủ yếu là bí mật chỉ mình tao biết , miễn sao êm đẹp :))


10:52 pm
1 bức tranh nhỏ , ít màu sắc ……. nhưng chứa đựng đầy cảm nghĩ

1 bức tranh nhỏ , ít màu sắc ……. nhưng chứa đựng đầy cảm nghĩ


07:08 pm
Giờ công nhận nhiều  công cụ tìm kiếm thật , chỉ ước sao có bộ máy giúp ta có thể tìm dc 1  món đồ đã vứt đâu đó trong nhà chỉ cần từ khoá là mừng lắm rồi …. VD :  lúc cần , gõ vào condom , tự động nó hiện ra trên tay ………. thế là  nhất :))

Giờ công nhận nhiều công cụ tìm kiếm thật , chỉ ước sao có bộ máy giúp ta có thể tìm dc 1 món đồ đã vứt đâu đó trong nhà chỉ cần từ khoá là mừng lắm rồi …. VD : lúc cần , gõ vào condom , tự động nó hiện ra trên tay ………. thế là nhất :))


11:23 am
Cho những người đang sống

Trong những câu chuyện kể mà tôi đã từng được nghe ngoài sự sống còn có rất nhiều cái chết. Khi ai đó lựa chọn sự ra đi từ biệt cõi đời này vì một lý tưởng cao đẹp nào đó thì chúng ta gọi hành động đó là hy sinh cao cả.

Thuở nhỏ tôi rất thích nghe người lớn kể chuyện. Những câu chuyện kể đưa tôi đi từ thích thú này sang khám phá khác về những bí mật còn ẩn giấu đằng sau bức màn mang tên cuộc sống.

Bác trai kể tôi nghe về những gian nan, khổ ải mà hào hùng, anh dũng trong những năm tháng chiến tranh khi tôi còn chưa được sinh ra. Cô Bốn kể tôi nghe về những kỉ niệm ở miền Bắc khi cô cùng với bác tôi tập kết ra đó theo tiếng gọi của cách mạng.

Cách mạng là một từ để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng tôi và cả trong tư tưởng của tôi sau này. Khi còn nhỏ tôi chưa thể hiểu được hết ý nghĩa vĩ đại của hai tiếng đó nhưng nó luôn gợi lên trong tôi một điều gì đó vừa thiêng liêng vừa mạnh mẽ.

Bác dâu của tôi là người gốc Thái Bình. Sinh ra ở quê hương năm tấn nhưng bà buôn bán rất giỏi, cho đến những năm gần đây khi đã tám mươi tuổi thỉnh thoảng bà vẫn “đánh quả” một vài chuyến hàng về đất Bắc, vừa kết hợp thăm quê vừa thỏa chút “máu me” kinh doanh trong lòng. Cũng không có gì nhiều, mỗi chuyến bà thường mang về ngoài đó dăm tấn đậu nành hoặc vài tạ hạt cau khô, thuốc lá liếp…

Bà luôn tự hào về vựa lúa quê hương của mình và cả đức tính “tay làm hàm nhai” nữa. Bà thường bảo bà chẳng bao giờ ăn không của ai cái gì, và khi đó người nghe sẽ ngầm hiểu không dễ ăn không của bà điều gì, người buôn bán thường giỏi tính toán kĩ. Khi bà hào phóng với ai một điều gì thì có nghĩa rằng bà rất rất quý mến người đó. Bây giờ thì bà đã yếu đi nhiều, tuổi tác lấy đi sinh lực và cả niềm vui ngày ngày chợ búa của bà.

Những câu chuyện kể của người thân họ hàng, của những ông bà cụ hàng xóm láng giềng cứ thế bồi đắp cho vốn sống của tôi lớn lên dần theo thời gian.

Tôi không chỉ bắt đầu có tình yêu với cách mạng mà còn yêu những nét đẹp mộc mạc của cuộc sống làng quê, yêu những ngày hè mò cua bắt ốc, yêu những đêm mưa lâm thâm bắt ếch, thả lờ. Giờ thì nhiều người trong số những “pho truyện đời” ấy không còn nữa, những người còn ở lại với đất quê thì cũng đã ở tuổi gần đất xa trời. Những câu chuyện dài hơn tiểu thuyết ấy cứ lần lượt bị xếp lại trong những tấm áo quan khô khan và lạnh lùng như lẽ vô thường của tạo hóa.

Người ta thường nói chết là hết. Có phải hết ở đây là hết buồn vui sướng khổ, hết lo âu, hạnh phúc, giận hờn…? Hay hết là hết bon chen, ganh đua, giành giật thiệt hơn? Có lẽ khó ai có thể có câu trả lời thật thuyết phục về điều đó vì khi số mệnh gọi tên thì có lẽ tất cả điều “một đi không trở lại”.

Song có một điều có thể xác quyết, vì có sự chết nên mới có sự sống ở cuộc đời này. Nếu tất cả mọi sinh linh đều trường sinh bất tử thì làm sao chúng ta có thể minh định được rằng mình đang sống và sự sống này quý giá đến nhường nào. Ở đâu đó trên thế giới này có những người “tử vì đạo”, họ chọn cái chết để đến với thượng đế và lên thiên đàng. Chúng ta khâm phục sức mạnh của “đức tin” ở trong họ.

Trong những câu chuyện kể mà tôi đã từng được nghe ngoài sự sống còn có rất nhiều cái chết. Khi ai đó lựa chọn sự ra đi từ biệt cõi đời này vì một lý tưởng cao đẹp nào đó thì chúng ta gọi hành động đó là hy sinh cao cả.

Nếu hành động “tử vì đạo” khiến chúng ta khâm phục thì sự hy sinh của những người xả thân vì đất nước phải khiến chúng ta kính trọng và ngưỡng vọng, vì lẽ những cái chết đó là vì hạnh phúc của những người đang sống, nghĩa là hết ở người này để tràn đầy ở những người khác.

Như vậy, cái đẹp đâu chỉ ở bông hoa đang nở, đâu chỉ ở nụ cười trên gương mặt bé thơ, trên má hồng thiếu nữ, cái đẹp có thể hiện diện ở mọi nơi, kể cả cái chết. Những câu chuyện từ tuổi ấu thơ đã dạy cho tôi nhiều bài học quan trọng về cái đẹp như vậy, tất nhiên không phải bài học nào cũng có thể hiểu được ngay. Thời gian chính là thầy của các bậc thầy minh triết nhất.

Nhiều đợt về quê tôi phải ngậm ngùi tiễn biệt “những cây cổ thụ già nua” về với đất trời, dù vẫn biết “tre già măng mọc” là quy luật của muôn đời. Những pho truyện dần dần chuyển sang trí nhớ của người còn ở lại và có lẽ sẽ còn được truyền tải sang nhiều thế hệ kế tiếp, để khơi gợi trí tưởng tượng của người trẻ về những bí ẩn của kiếp đời, để động viên người trưởng thành trong cơn bĩ cực và hơn cả, chúng là minh chứng sống động cho sức sáng tạo và năng lực vô hạn của con người trong việc khám phá, chinh phục và thích nghi với cuộc sống vốn dĩ nhiều khắt nghiệt.

Khi còn nhỏ tôi rất thích nghe mẹ kể chuyện mỗi đêm để từ từ chìm vào giấc ngủ với hi vọng ngây thơ biết đâu sẽ được trở thành một nhận vật nào đó trong giấc mơ của mình. Mẹ tôi kể chuyện không hay, tôi có thể nói như thế, bà thường kể rất lan man, tản mạn đôi lúc không đầu không đuôi và có phần rối rắm. Chuyện kể còn có phần hơi đơn điệu hoặc cũng có thể vì chúng đã trở nên quen thuộc trong tôi. Và tôi thường rơi nhanh vào giấc ngủ, nhẹ nhàng.

Đã lâu tôi không còn được nghe kể chuyện, những câu chuyện đời xưa kiểu như thế.

Theo anh Duy Phúc


12:40 am
Sự “thay lòng đổi dạ” của “người tiêu dùng” tin tức

Ngập trong trận lụt tin tức, các độc giả “sớm nắng chiều mưa” ngày nay bắt đầu thay đổi cách tiếp nhận cũng như “kén chọn” những nguồn tin giỏi chiều lòng họ hơn.

Mạng xã hội đang nhanh chóng trở thành nguồn tin tức được cá nhân hóa quan trọng của độc giả. Đó là vì trong vòng 5 năm vừa qua chúng ta đã có một cuộc cách mạng trong cách tiếp nhận thông tin. Thay vì tiếp nhận thông tin qua các phương tiện truyền thông kiểu cũ và trang web tin tức, chúng ta lấy thông tin từ các mạng xã hội. Trên thực tế, 75% số tin tức được tiếp lan truyền trực tuyến là nhờ việc chia sẻ các trang xã hội hoặc qua email. Tin tức xã hội đang tự tìm đến với chúng ta.

Độc giả vẫn chủ động tìm những tin tức mình muốn đồng thời cũng muốn những tin tức này được điều chỉnh cho phù hợp với sở thích và thị hiếu cá nhân. Các hãng thông tấn, các mạng xã hội cũng như công ty công nghệ đang cố gắng sử dụng mọi trang web và công cụ để có thể đáp ứng xu hướng mới về dòng tin tức xã hội cá nhân này.

Cá nhân hóa tin tức và xã hội hóa nguồn cung cấp tin

Xu hướng cá nhân hóa tin tức, về nhiều mặt, không chỉ là lời giải cho vấn đề có quá nhiều tin tức, mà còn cho thấy sự thay đổi lòng tin từ các hãng thông tấn sang những cá nhân có vai trò như người phụ trách thông tin. Jay Rosen, giáo sư ngành báo chí trường Đại học New York kiêm nhà phê bình truyền thông, đã dẫn lời Clay Shirky, một nhà văn nổi tiếng của Mỹ: “không có cái gọi là sự quá tải thông tin mà chỉ có những thất bại trong việc sàng lọc thông tin”.

Trong khi đó, dòng thông tin xã hội, theo Rosen lại là: “một phương tiện sàng lọc hữu ích. Việc dựa vào bạn bè và mạng cá nhân để chọn lọc ra những thông tin hay nhất đã giải quyết được vấn đề mà Shirky nêu lên”.

Rosen cho biết, cách độc giả đặt lòng tin vào con người không giống với cách họ đặt lòng tin vào các hãng thông tấn. Tuy nhiên, trước khi web đạt được vị trí xã hội hiện tại, những người chúng ta biết không thể trở thành nguồn tin uy tín như nguồn tin từ các công ty truyền thông danh tiếng.

Song hiện nay, tình thế này đã thay đổi. Đó là bởi cộng đồng ngày càng có tiếng nói hơn trong các mô hình phân phối xã hội mới, đồng thời được tham gia nhiều hơn vào các cuộc đối thoại với vai trò những cá nhân tạo ra thông.

Rosen khẳng định: “Mọi người có thể sử dụng chức năng news feed trên Facebook và stream trên Twitter để biên tập thông tin cho chính mình”.

Bạn bè là sợi dây thông tin

Các hãng thông tấn đã nhận ra xu hướng mới này và đang hy vọng có thể thuyết phục được độc giả trở thành “biên tập viên” bằng cách làm cho việc truyền tải thông tin cá nhân trên các mạng xã hội trở nên dễ dàng hơn. Một số công ty, trong đó có Đài phát thanh nhân dân quốc gia Mỹ NPR, đã bắt đầu chú ý tới thính giả đến từ các mạng xã hội và tăng cường đầu tư nguồn lực để tìm hiểu thói quen tiếp cận thông tin của lớp thính giả này.

Sau hơn 2 năm xuất hiện trên Facebook, NPR quyết định thực hiện một cuộc điều tra nhằm tìm hiểu kĩ về hơn 1 triệu fan trên Facebook của mình. Andy Carvin, nhà chiến lược cấp cao tại NPR, đã tiến hành khảo sát chính mạng lưới bạn bè trên Twitter và Facebook của ông nhằm kiểm chứng vấn đề: Mọi người có thực sự sử dụng mạng xã hội để tìm kiếm tin tức hay không? Trong số hơn 40.000 người được hỏi, 74,6% cho biết Facebook là nơi họ nhận tin tức từ NPR, và 72,3% trả lời họ “mong đợi” bạn bè sẽ chia sẻ trực tuyến các đường dẫn (link) đến những thông tin và câu chuyện thú vị.

Carvin nhận định: “Không phải mọi người đã mất hứng thú vào tin tức mà là họ đang thay đổi cách thức tiếp nhận thông tin”.

Nhận thức được sự chuyển biến này, Facebook đã bắt đầu hợp tác cũng như cung cấp nguồn lực cho các hãng thông tấn và các tờ báo để sử dụng mạng xã hội này hiệu quả hơn. Ví dụ, hiện nay chúng ta có thể biết bạn bè trên Facebook của mình đã chọn “like” (thích) hay “recommend” (giới thiệu) trên các trang web như CNN hay Washington Post. Điển hình nhất là Washington Post - tờ báo này đã đưa các công cụ xã hội tích hợp plugin của Facebook vào trang web của mình nhằm đem lại cho độc giả một trải nghiệm tin tức xã hội mới.

Khi bạn bè của chúng ta giới thiệu các trang web mới, việc đó sẽ được thể hiện trên trang xã hội cá nhân của họ ở phần “recent activity” (hoạt động gần đây). Nhờ vậy, chúng ta có thể biết bạn bè mình đang đọc gì mà không phải trực tiếp vào các trang web này.

Justin Osofsky, người lãnh đạo hiệp hội truyền thông của Mạng lưới những người phát triển Facebook, nói rằng các hãng thông tấn đang sử dụng các công cụ tích hợp plugin không chỉ để tạo ra liên kết dẫn đến trang web của mình, mà còn để cung cấp những nội dung có trọng tâm và đáp ứng đúng nhu cầu của độc giả.

Ngày nay các tờ báo đã có thể sử dụng một vài công cụ trên Facebook để thêm vào yếu tố xã hội và truyền tải nội dung trọng tâm cho đúng đối tượng độc giả trên Facebook cũng như các độc giả khác. Chẳng hạn, các tờ báo có thể công bố những tin tức thích hợp cho một số lượng “fan” tại 1 địa điểm nhất định thay vì toàn bộ số fan của mình. Khi việc tiếp nhận tin tức có những bước tiến triển mới trên Facebook, chức năng news feed chắc chắn cũng trở nên có trọng tâm và đánh đúng đối tượng hơn.

Trang chủ tin tức tùy chỉnh

Mặc dù việc tiếp nhận tin tức đang chuyển sang xu hướng xã hội, nhưng các trang truyền thông cũng đúc rút được một số bài học kinh nghiệm nhất định và bắt đầu thí nghiệm các phương thức mang đến cho độc giả một trải nghiệm tùy chỉnh. Ví dụ, tờ Thời báo Los Angeles (LATimes ) đã hợp tác với công ty VisualDNA để tạo ra Newsmatch - một bài kiểm tra thị giác dành cho người dùng để tìm hiểu thị hiếu và sở thích cá nhân của họ, trên cơ sở đó tạo ra một trang nội dung cá nhân có khả năng thu hút người đọc cao. Sau khi độc giả hoàn thành bài kiểm tra, trang web sẽ xử lý dữ liệu để tạo ra một trang với những nội dung đã được cá nhân hóa phù hợp với thị hiếu đọc của độc giả.

Sean Gallagher, biên tập viên điều hành của trang LATimes.com, cho biết bài kiểm tra này sẽ giúp độc giả tìm thấy những nội dung họ cần nhưng có thể không biết trang web đang có. Gallagher nói: “Trang chủ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, và bài kiểm tra này sẽ giúp độc giả tìm thấy những bài báo họ yêu thích”. Ông cho rằng “chiếc chén thánh” của việc cá nhân hóa tin tức chính là mô hình giới thiệu mà những trang web như Amazon.com đã xây dựng.

Chị Linh Giang dịch theo Mashable


12:20 pm
Vẻ đẹp của ảnh ngược sáng

Một trong những kỹ thuật nhiếp ảnh luôn khiến người xem phải trầm trồ vì vẻ đẹp của bức ảnh là kỹ thuật chụp ngược sáng. Với kỹ thuật này, chủ thể được đặt ngay giữa nguồn sáng chủ đạo và máy ảnh. Những bức ảnh ngược sáng luôn rất nổi bật, mang một nét huyền ảo và đôi lúc như một bức tranh vẽ. Dưới đây là một số bức ảnh ngược sáng được chụp từ nhiều nơi trên thế giới. Hình ảnh chỉ cho thấy đường nét của chủ thể, phần chi tiết là một khoảng tối và nó như thế nào phụ thuộc vào óc tưởng tượng của chúng ta.

Ảnh một em bé đang chơi đùa với nước trong một công viên tại Tel Aviv, Israel.

Một người thanh niên Afghanistan đang cưỡi ngựa trong một trận thi đấu buzakashi (một môn thể thao phổ biến ở vùng trung Á) gần khu hồ Band-i-Amir, ngoại ô tỉnh Bamiyan.

Những đứa trẻ Nam Phi đang chơi bóng khi mặt trời đang dần buông xuống, ảnh chụp tại Soweto, Nam Phi.

Ánh mặt trời chiếu lên chiếc dù của một người phụ nữ trong buổi hòa nhạc Felice Brothers tại Longs Park, Lancaster, Pennsylvania.

Hình ảnh nhật thực tại Easter Island, một quần đảo nằm trên Trái Bình Dương cách bờ biển Chile 3,700km.

Một người đàn ông đang chạy bộ lúc mặt trời lặn trên một bờ biển thuộc Địa Trung Hải, tại Tel Aviv, Israel.

Bản sao hộp sọ của khủng long Lessemsaurus sauropoides được kỹ sư Renzo Dairo Arce lắp ráp trong bảo tàng khoa học tự nhiên của Argentina nhằm chuẩn bị cho buổi triển lãm “The Dawn of the Dinosaurs” diễn ra tại Tokyo vào tháng 7 vừa qua.

Những đứa bé người Palestine đang chơi đùa dưới ánh hoàng hôn tại một công viên công cộng trong trại tị nạn Bờ Tây tại Jalazoun, gần thành phố Ramallah.

Ông Kevin Wilbur, một nhân viên của công ty kinh khí cầu Tucson Balloon Rides đang kiểm tra quá trình bơm khí nóng chuẩn bị cho chuyến bay buổi sớm tại Tucson, bang Arizona.

Người phụ nữ này tên Sheila Nichols, 55 tuổi, đang đứng trong một căn phòng tại khu định cư Charles Cobb, Los Angeles. Sau 20 năm sống lang thang trên đường phố, Nichols đang chết dần chết mòn vì nghiện ma túy nặng, nhiễm HIV, bị viêm gan và giang mai giai đoạn cuối, cơ thể chỉ còn 27kg.

Một nhóm người đang ngắm cảnh mặt trời lặn từ đại lộ El Malecon, Havana.

Một người lính thuộc lực lượng phản ứng khẩn cấp (ERB) Iraq đang đứng dưới ánh trăng trong một cuộc vây bắt các phần tử đánh bom tự chế IEDs, ngoại ô Baghdad.

Bóng những con cự đà Philippine trong một thùng chứa tại văn phòng thú y của thành phố Pasay, nam Manila. Đây là một trong số các loài bò sát đang đứng trước nguy cơ bị tuyệt chủng, một lượng lớn cự đà Philippine đã được cứu thoát từ những cửa hàng thú nuôi trong thành phố.

Một người đàn ông Nam Phi đang nhảy múa dưới ánh hoàng hôn tại Pretoria.

Một chiếc phi cơ đang bay trước mặt trăng tròn tại St. Peterburg, LB Nga.

Những tình nguyên viên đang thả những chú chim hồng hạc về với thiên nhiên tại khu bảo tồn tự nhiên Fuente de Piedra gần Malaga, phí nam Tây Ban Nha.

Tổng thống Mỹ Barack Obama đang phát biểu tại một cuộc họp vê tài chính quốc gia tại trung tâm văn hóa Chicago, Illinois.

Người đàn ông Palestine này đang đọc kinh Koran bên trong một nhà thờ Hồi giáo thuộc làng Yazur gần bờ Tây sau khi quân đội Israel cảnh báo cộng đồng người Palestine tại đây rằng các nhà cầm quyền dự định sẽ phá hủy những căn nhà của họ.

Một đứa bé đang chơi đùa bên đài phun nước ở Tel Aviv, Israel.

Ảnh từ Boston