The only thing I could do to survive this was to disappear from you life for good. You would not be happy with me here. I would not be happy there.
We live in a divided world.
I’m not even asking for your forgiveness. What I have done cannot be forgiven. It can only be forgotten.
Forget.
Jakub
PS: Whenever I’m in Warsaw and have some spare time, I always go to Zelazowa Wola. I sit on a garden bench near the house and listen to music. Sometimes I cry.
I did not forget. But the card helped. Even if I disagree with all that he wrote, at least I learnt how he decided to deal with what happened between us. It would have been the most egotistical way but at least I learnt he had decided something. At least I had that “sometimes I cry”. Women live on memories. Men on what they have forgotten.
Bản dịch : ……..
Điều duy nhất mà anh có thể làm để kéo dài sự chia ly này là biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của em. Em không thể hạnh phúc khi ở đây với anh được. Còn anh sẽ không hạnh phúc nếu ở đó.
Chúng ta là từ một thế giới bị ngăn cách.
Thậm chí anh không xin em tha thứ. Cái mà anh làm không thể tha thứ được. Chỉ có thể quên đi mà thôi.
Mong em hãy quên.
Jakub.
TB: Bao giờ cũng vậy, nếu được ở Warszawa lâu lâu một chút, là anh lại đến Zelazowa Wola. Ở đó, anh ngồi trên ghế trong vườn và nghe nhạc.
Đôi khi anh khóc.
Cô không quên. Nhưng tờ giấy đó đã giúp cô. Nếu thậm chí cô có không đồng ý với điều đó, thì cô cũng biết được anh ấy đã thoát khỏi cái đã có giữa họ như thế nào. Đó là một quyết định ích kỷ nhất mà cô từng biết, nhưng ít ra cô cũng biết rằng anh ấy đã quyết định một cái gì đó. Dẫu sao thì cô cũng còn có được “đôi khi anh khóc” của anh ấy.
Đàn bà sống bằng kỷ niệm. Còn đàn ông thì bằng những cái mà họ đã quên.