02:29 pm
QuarterLife Crisis

Hôm trước bạn Tài Trần hỏi mình “QuarterLife Crisis” là gì. Thấy hơi ngạc nhiên vì hỏi mình câu đấy. Hôm đấy mệt+bực+bận nên cũng không nói nhiều lắm. Hôm nay cũng mệt+bực nhưng không bận nên viết cái này để trả lời cho bạn Tài, cũng là để đéu nghĩ lung tung. Vứt lên tumblr để bạn Tài dễ tìm nhá. Blog kia tớ không public.

Quarterlife Crisis là một khái niệm, bắt nguồn từ mid/middlelife crisis. Các bạn Mỹ nghĩ ra khái niệm này. Dịch sang tiếng Việt kiểu Quantum of Solace = Định mức khuây khỏa thì Quarterlife Crisis = Khủng hoảng đầu đời.

Quarterlife = 1/4 đời = ~20 năm. Những người gặp Quarterlife Crisis là những người trong độ tuổi từ 20-30. Tức là có tớ. Khoảng thời gian đó là khi bắt đầu trở thành người lớn, bắt đầu biết đi đêm, biết have sex, biết đi làm, biết tự sống, biết gần như rõ mình muốn trở thành một cái gì đấy, biết yêu.

Những người gặp Quarterliffe crisis cảm thấy: không biết mình nên làm gì, không biết mình sẽ trở thành cái gì, không dám mơ ước vì sợ không thực hiện được; cảm thấy tuyệt vọng khi mình sinh ra không bằng người khác, và mãi mãi không bao giờ bằng người khác; nhìn mọi thứ ngổn ngang ra đấy, nhìn gánh nặng mình phải gánh, bất giác cảm thấy cô độc và tuyệt vọng; hoặc như một bạn nào đấy mình biết thì tự thấy mình born stupid và không thóat ra được… Tóm lại là cảm giác giống như của một Loser, và Desperate. Như tớ thì dùng từ emotional sickness. (từ của anh Hải @ve)

Quarterlife Crisis có thể kéo dài trong vài tháng, trong một năm, trong vài năm, hoặc kéo dài từ Quarter thành Middle rồi thì đời vào chung kết rồi vẫn crisis.

Có người cho rằng chỉ có đứa nghĩ nhiều học nhiều mới gặp Quarterlife crisis. Có cái đúng, và có cái sai. Người ta cho rằng, người học ít hoặc không học hoặc đầu óc đơn giản thì vô lo vô nghĩ, sống đến đâu biết đến đấy và cần đéu gì phải nghĩ nhiều cho nặng đầu. Okay. Nhưng đã là người thì éo ai chả có lúc thế này thế khác, éo ai chả muốn làm được một cái gì đấy, éo ai chả . Ai cũng gặp quarterlife crisis, chỉ là những người chẳng may nghĩ nhiều một tí thì sẽ gặp crisis trầm trọng hơn và kéo dài hơn -> thằng nghĩ nhiều là thằng ngu! (tớ.)

Lý do của Quarterlife Crisis thì vô số, vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Bạn Tài bảo bạn Tài không biết thì thử jump vào đống bầy nhầy đấy chung với tớ. Mỗi người có lý do của riêng mình. Phần lớn đều sẽ vượt qua và giải quyết được. Còn không thì éo biết. Mình đã qua đâu mà biết được. Tóm lại là fải thử mới biết được. Cũng vì lý do của mỗi người khác nhau nên mỗi người sẽ bị tác động và có biểu hiện khác nhau trong giai đoạn này.

Thêm tí Gulơ về Quarterlife Crisis, thì thấy bảo Abby Wilner là người đầu tiên identify What Quarterlife Crisis is, năm 2001.[Đọc chữ Wilner như Winner. Winner là người không cảm thấy crisis]. Nhưng đây chỉ là vấn đề về chữ nghĩa, có hàng triệu người đã cảm thấy hoặc gặp phải vấn đề này rồi. Từ khi biết là biết crisis là thế nào.

Cách giải thóat thì cũng đơn giản.

Một là đến tát bốp 1 phát vào mặt bảo “Mày điên/ngu bỏ mẹ! Mày có thể làm thế nọ thế kia được cơ mà!”. Nhớ là phải tát bốp 1 cái! Cách này áp dụng cho mấy bạn không nghĩ nhiều hoặc chỉ khủng hoảng hướng đi thôi thì được.

Hai là cho bạn đấy một bạn nào khác để bạn ấy bám vào, rồi sống rồi đi rồi đứng nhờ vào cái bạn bám vào đấy. Cách này thì tỉ lệ thành công lớn, nhưng khó làm. Khó làm vì éo phải lúc nào cũng tìm được người phù hợp. Tìm được rồi bạn phù hợp đấy lại éo cho bám thì bỏ mẹ. Bám vào được rồi [2 bạn bám vào nhau rồi], một ngày đẹp trời bạn phù hợp kia bảo “Thôi, chán, nghỉ chơi!” thì bỏ mẹ đấy. Khéo lại cắt tay.

Ba là “Kệ mẹ nó. Thích đến đâu thì đến, thích làm gì thì làm”. Trường hợp này là éo chữa được. Tự nó sống thì tự nó chết thôi.

~

Nói chung tớ gặp nhiều người bị quarterlife crisis. Thỉnh thoảng tớ lôi được người này người kia ra. (Không phải chỉ các bạn 20 đâu nhé, có nhiều bạn đầu 8x hoặc đít 7x - các bạn tớ có quan hệ). Thấy cũng hay hay. No pain no gain.

Còn tớ thì vẫn đang ở trong nó và không thoát ra được. Mệt mỏi. À làm nhiều cái test real age thì ra kết quả mình tầm 30-35 tuổi. Mình cũng ở trong cái so-called-crisis này tầm 10 năm rồi. Nếu thế thì kiểu của mình phải là midlife crisis. :)). Càng khó thoát.

~

Bonus: Thế nào là vượt qua?

Lúc đầu viết quên mất cái này. Tự nhiên có bạn hỏi nên mới để ý.

Vượt qua/ get over không phải là quên được cái crisis đó đâu nhé, hay đơn giản là giấu được nó. Không phải như vậy. Vượt qua là tìm được một cái gì đấy khác để nghĩ/làm chứ không phải ngồi tụng kinh tự kỷ trong cái shitty circle đấy. Đừng mơ đến việc quên được những điều đã qua, hay một cái gì đấy kinh khủng đã từng xảy ra. Hơ hơ. Chú nào yêu lần đầu rồi bị đá trong giai đoạn này biết rõ lắm đấy. Lấy vợ rồi cũng éo quên được. Cay!

Tóm lại, time only heal if you let go. Let it go = Kệ mẹ nó, đi làm cái khác.

Các bạn nào chưa vượt qua được hay chẳng may còn đang trong vũng bầy nhầy thì cũng đừng có cố hide it from yourself. Làm thế rất ngu, mà còn đau nữa. Hơn thế còn rất là risky. Các bạn cố quên nó, cố giấu nó, cố đè nó, cố ép nó, cố nén nó, rồi các bạn đi tìm cái khác để quên, rồi các bạn lấy chồng lấy vợ rồi đẻ con rồi abcabcabcabcabcabcbabc. Hơ hơ. Nhưng thế k phải là vượt qua. Các bạn vẫn ở trong crisis đấy. Đôi khi nó còn comes back dưới dạng midlife crisis. Thế thì sẽ rất bỏ mẹ.

Đấy. Các bạn đừng nghịch dại nhé. ( Bài viết của bác Ice.Me.Mine ^^ )