music. facebook. flickr. last.fm. twitter. youtube. contact. rss
blog. nguoiviet. congnghe. xahoi. thietke. nghethuat. linhtinh
amnhac. phimanh. game. vanhoc. connguoi. bayba. danong. xeco. giatri


Mình thực sự thích nhạc và phong cách sáng tác của Quốc Bảo :)

Đĩa nhạc này ra đời tình cờ.
Ban đầu, tôi muốn làm một cuốn sách nhiếp ảnh. Series ảnh được đặt tên là Musing on a Muse, toàn ảnh chân dung của một người mẫu duy nhất - Q., mà nhiều bạn đã biết - chụp bằng duy nhất một ống kính Makro-Planar 120mm trên máy Hasselblad. Ảnh khổ vuông, phim đen trắng.
Khi tôi đang chụp đợt đầu tiên của loạt ảnh, Dương Minh Long gợi ý một tác phẩm mixed media, trộn lẫn nghe và nhìn. Tôi thích ý tưởng đó, và đã viết gần mười ca khúc dựa trên cảm hứng từ những bức ảnh chính mình chụp. Nội dung thì, nói sao nhỉ, ca ngợi tình yêu và hạnh phúc…
Để thay đổi không khí, tôi không tự hòa âm dù một bài. Tôi giao cho Dũng Dalat, một guitarist mà tôi mến tài, soạn hòa âm tất cả. Tôi vào vai người nghe, thính giả đầu tiên của những bài hát ấy, chứ không đứng ở vai tác giả. Các nhiệm vụ nhà sản xuất, người định kế hoạch, vân vân, đến sau đó. Rất lâu sau đó.
Và Q+B ra đời, cũng với một cung cách khác thường: tôi đã viết các bài hát trước rồi mới mời ca sĩ, “ướm” bài cho vừa giọng - trong khi từ trước đến giờ tôi vẫn quen nghĩ đến giọng ca khi khởi sự viết. Tôi gửi những bản demo cho Hòa T. Trần, Mai Khôi nghe trước xem các bạn ấy có thích không, có cảm thấy yêu bài hát không. Và mời thu.

Q+B được ấn hành dưới hai phiên bản: bản phổ thông, như một đĩa nhạc bình thường; và bản hạn chế, đúng là mixed media khi nó được in ấn như một cuốn sách ảnh với chiếc CD kèm theo.
Mặc dù ngợi ca tình yêu và hạnh phúc, Q+B vẫn có những bài hát buồn bã. “Nằm”, “Xa”, “Ước Mong” chẳng hạn. Những bài tươi tắn nhờ đứng cạnh nỗi buồn ấy mà trở nên tươi tắn hơn chăng?
Về kỹ thuật hòa âm, Dũng Dalat đã dùng một ban nhạc biên chế nhỏ, chỉ 4 người. Có rất nhiều guitar ở đấy, được sử dụng như nhạc cụ chủ chốt của bản phối.
Tôi đã trực tiếp thu hát cho Mai Khôi, Quang Lý và Tùng Dương. Những người còn lại thu… từ xa, gửi file cho tôi qua email.
Tôi cũng chủ trương một lối mix thật giản dị, ít effects. Ảnh đen trắng cho hiệu quả thế nào, âm nhạc sẽ gần giống như vậy. Một kiểu retro. Ngay cả phong cách design bìa, tôi đã hủy một đợt in để được một thiết kế tối giản, để rất nhiều khoảng trống cho mỗi người ngắm tự do “vẽ” những ý niệm riêng.
Cho tôi được gửi lời cảm ơn tới Dũng Dalat, đã bỏ rất nhiều công sức cho Q+B. Cảm ơn anh Quang Lý với buổi thu âm đầy cảm xúc. Cảm ơn các em Tùng Dương, Mai Khôi hát rất hay các tình ca hạnh phúc.
Và dĩ nhiên, các em Hòa T. Trần, Viết Thanh, Hồ Quỳnh Hương đã góp công không nhỏ vào đĩa nhạc này.
Nếu đĩa nhạc làm thính giả thích, đó là nhờ công lao của những người nói trên.
Nếu bạn không thích, lỗi ở một mình tôi.

( Quốc Bảo )

Mình thực sự thích nhạc và phong cách sáng tác của Quốc Bảo :)

Đĩa nhạc này ra đời tình cờ.
Ban đầu, tôi muốn làm một cuốn sách nhiếp ảnh. Series ảnh được đặt tên là Musing on a Muse, toàn ảnh chân dung của một người mẫu duy nhất - Q., mà nhiều bạn đã biết - chụp bằng duy nhất một ống kính Makro-Planar 120mm trên máy Hasselblad. Ảnh khổ vuông, phim đen trắng.
Khi tôi đang chụp đợt đầu tiên của loạt ảnh, Dương Minh Long gợi ý một tác phẩm mixed media, trộn lẫn nghe và nhìn. Tôi thích ý tưởng đó, và đã viết gần mười ca khúc dựa trên cảm hứng từ những bức ảnh chính mình chụp. Nội dung thì, nói sao nhỉ, ca ngợi tình yêu và hạnh phúc…
Để thay đổi không khí, tôi không tự hòa âm dù một bài. Tôi giao cho Dũng Dalat, một guitarist mà tôi mến tài, soạn hòa âm tất cả. Tôi vào vai người nghe, thính giả đầu tiên của những bài hát ấy, chứ không đứng ở vai tác giả. Các nhiệm vụ nhà sản xuất, người định kế hoạch, vân vân, đến sau đó. Rất lâu sau đó.
Và Q+B ra đời, cũng với một cung cách khác thường: tôi đã viết các bài hát trước rồi mới mời ca sĩ, “ướm” bài cho vừa giọng - trong khi từ trước đến giờ tôi vẫn quen nghĩ đến giọng ca khi khởi sự viết. Tôi gửi những bản demo cho Hòa T. Trần, Mai Khôi nghe trước xem các bạn ấy có thích không, có cảm thấy yêu bài hát không. Và mời thu.
Q+B được ấn hành dưới hai phiên bản: bản phổ thông, như một đĩa nhạc bình thường; và bản hạn chế, đúng là mixed media khi nó được in ấn như một cuốn sách ảnh với chiếc CD kèm theo.
Mặc dù ngợi ca tình yêu và hạnh phúc, Q+B vẫn có những bài hát buồn bã. “Nằm”, “Xa”, “Ước Mong” chẳng hạn. Những bài tươi tắn nhờ đứng cạnh nỗi buồn ấy mà trở nên tươi tắn hơn chăng?
Về kỹ thuật hòa âm, Dũng Dalat đã dùng một ban nhạc biên chế nhỏ, chỉ 4 người. Có rất nhiều guitar ở đấy, được sử dụng như nhạc cụ chủ chốt của bản phối.
Tôi đã trực tiếp thu hát cho Mai Khôi, Quang Lý và Tùng Dương. Những người còn lại thu… từ xa, gửi file cho tôi qua email.
Tôi cũng chủ trương một lối mix thật giản dị, ít effects. Ảnh đen trắng cho hiệu quả thế nào, âm nhạc sẽ gần giống như vậy. Một kiểu retro. Ngay cả phong cách design bìa, tôi đã hủy một đợt in để được một thiết kế tối giản, để rất nhiều khoảng trống cho mỗi người ngắm tự do “vẽ” những ý niệm riêng.
Cho tôi được gửi lời cảm ơn tới Dũng Dalat, đã bỏ rất nhiều công sức cho Q+B. Cảm ơn anh Quang Lý với buổi thu âm đầy cảm xúc. Cảm ơn các em Tùng Dương, Mai Khôi hát rất hay các tình ca hạnh phúc.
Và dĩ nhiên, các em Hòa T. Trần, Viết Thanh, Hồ Quỳnh Hương đã góp công không nhỏ vào đĩa nhạc này.
Nếu đĩa nhạc làm thính giả thích, đó là nhờ công lao của những người nói trên.
Nếu bạn không thích, lỗi ở một mình tôi.

( Quốc Bảo )